ủa cô gái nằm dưới, Nguy Đồng thiếu chút nữa kêu thành tiếng.
Là Lăng Tĩnh Ưu? Em gái anh ấy! Hai người bọn họ loạn luân sao?
Thế giới này thật sự điên rồi sao?
Nguy Đồng kiềm chế nỗi hoảng sợ, lặng lẽ đi đến cầu thang, khi sắp bước đến bậc thang cuối cùng cô bỗng dừng lại.
Chấn động, sợ hãi, mờ mịt, đau lòng, buồn bã... Những cảm xúc phức tạp
ấy cuối cùng biến thành sự phẫn nộ. Bạn trai của mình lên giường với một cô gái khác ở tầng trên, cô đi như vậy có còn giống phụ nữ không?
Còn là Nguy Đồng không?
Tầm mắt của cô tìm quanh bốn phía, cuối cùng tập trung ở một bình hoa gốm dài.
Cô bước lại lên lầu, bước nhanh không có tiếng động, một cước đá bay
chiếc cửa phòng để hé, giơ bình hoa đó lên, "Lăng Lạc An! Anh là đồ biến thái! Ngay cả em gái của mình cũng không tha."…
Biến cố đột nhiên đó khiến hai người cả kinh, mắt thấy bình hoa đang bay tới phía mình, anh vội cúi người, khó khăn lắm mới né được. Bình hoa vỡ trên tường, Lăng Tĩnh Ưu hét lên một tiếng, kéo chăn lên, che kín thân
mình.
Bắt gian tại trận?
Nhìn cô gái đang xông vào phòng, Lăng Lạc An đột nhiên mỉm cười. Chuyện
như vậy, quả nhiên trước giờ chỉ có mình cô làm, hành động thật không
giống một phụ nữ.
Cười xong, anh sửa sang lại quần áo, ngồi xuống chiếc sô-pha bên cạnh,
tiện tay lấy một điếu thuốc, dựa vào ghế, hài hước nói, "Nguy Nguy, em
có biết làm gián đoạn đàn ông vào lúc này là việc làm rất không đạo đức, còn chút nữa thôi... là đến cao trào rồi."
"Anh..." Lăng Tĩnh Ưu cuộn trong chăn, hình như đang xấu hổ.
"Anh, anh nói lại xem?" Nguy Đồng thu nắm đấm phát ra tiếng lắc rắc, móng tay đã đâm sâu vào thịt.
"Nguy Nguy, em thật sự muốn anh nói lại lần nữa?" Anh cười tươi như hoa, đến cả bả vai cũng rung lên, trái lại với tiếng cười đó, cô tái nhợt
mặt.
Anh nhìn chằm chằm cô, mỗi một biểu cảm của cô đều không bỏ qua. Là biểu cảm anh chưa nhìn thấy bao giờ, thì ra cô cũng có biểu cảm này vì anh.
Nguy Đồng không ra tay, trước khi đi nói rất lạnh lùng hoàn toàn không
giống cô, "Lăng Lạc An, anh là đồ bại hoại! Coi như tôi có mắt không
tròng nhìn lầm anh rồi! Đánh anh chỉ làm bẩn tay tôi. Chúng ta sau này
chấm dứt, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu không, gặp là
đánh!"
Cô đá tủ trang sức bên cạnh, cái tủ kính chấn động, loảng xoảng đổ
xuống, thủy tinh vỡ đầy mặt đất, trong phòng một đống hỗn độn.
Anh nhìn bóng cô rời đi, trầm mặc hít một hơi thật sâu.
Kỳ thật anh vốn định cười phản bác cô, ở cùng một công ty, không chạm
mặt là điều không thể. Nhưng không biết tại sao, khi nhìn bóng cô phẫn
nộ kiên quyết bỏ đi, nụ cười trên mặt anh cứng lại.
"Anh..." Cô gái xinh đẹp trên giường khẽ gọi.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt rõ ràng trở nên lạnh lùng, "Là em làm?" Ba chữ
đơn giản, lại làm cho gương mặt Lăng Tĩnh Ưu vốn dịu dàng có một tia dị
sắc.
"Anh, không phải em..." Cô mở to đôi mắt ngấn nước, muốn giải thích, nhưng lại thấy nụ cười nhạt trên khóe môi nên dừng lại.
"Tĩnh Ưu, anh không phải tên ngốc, từ buổi tối đầu tiên em trèo lên
giường anh, anh đã biết đó không phải là sự cố." Anh bóp tắt tàn thuốc,
đáy mắt không có một tia ấm áp nào.
***
Thời gian quay lại mấy ngày trước, khi anh còn đang nằm viện.
Mấy ngày nay, công ty liên tục có người đến thăm anh, nhưng trong đám
người tới không có cô. Ngày chủ nhật, cả tối anh đã gọi cho cô, tính
nhẫn nại sớm đã dùng hết, tuyệt đối không thể tiếp tục chủ động liên
lạc.
Thật ra, anh cũng không muốn thừa nhận mình đang đợi, càng không muốn
thừa nhận thì ra trong lòng đã có nhung nhớ. Anh hi vọng cô chủ động tìm đến, chủ động quan tâm. Đúng vậy, đã lâu như vậy rồi, số lần cô chủ
động hỏi han anh ít ỏi không có mấy, có lẽ cô chưa từng để ý đến anh.
Càng chờ đợi càng tức giận, sau đó nghe nói có người gọi điện tìm anh,
thực ra anh rất vui, chỉ là không muốn cô phát hiện ra, kết quả cô chỉ
nói hai chữ liền cúp máy.
Đêm đó, anh vứt điện thoại, một mình thay quần áo ra bệnh viện, tìm một quán bar ngồi.
Anh không ngờ lại có một ngày, tâm tình của mình lại bị cô gái này làm
ảnh hưởng. Thật buồn cười, tất cả đều là vở kịch của anh, cô chỉ là một
con cờ trong đó, anh cần gì cho là thật.
Chỉ là, từ sau khi bị cô từ chối ở khách sạn suối nước nóng, anh thường
xuyên buồn bực vô cớ. Đó là một loại cảm giác rất khó khống chế, âm thầm chạy trong cơ thể anh, không rõ ràng, không nắm bắt được cũng không
đuổi đi được.
Càng buồn cười hơn là, rõ ràng là người phụ nữ của anh, thân thể lại của người khác, ngay cả chạm nhẹ cũng không được. Thế thì có cũng như
không.
Gặp Jane Vinis ở khách sạn chỉ là tình cờ, trong đầu xẹt qua ý nghĩ muốn xem phản ứng của cô thế nào. Nhưng mới vừa xuất hiện đã bị anh gạt đi.
Lăng Lạc An anh chưa từng ấu trĩ như vậy, trước kia không, sau này cũng
không.
Đúng rồi, anh nghĩ chẳng qua anh đã quên mất, cô vốn là quân cờ mà người đó đưa đến bên cạnh anh, anh đang diễn kịch, cô cũng đang diễn kịch.
Bây giờ anh không kiểm soát được cô, đây không phải là để tâm, mà là
tính kiêu ngạo trước giờ của anh đang bị hạ thấp.
Uống vài ly rượu mạnh,