lô lao nhanh ra ngoài. Chiếc Bentley của Lăng Thái từ đó
tới giờ vẫn do cô lái, dựa vào những tính năng ưu việt của nó, muốn đuổi theo chiếc xe
Màu đỏ kia thật dễ như trở bàn tay.
Đáng tiếc, cô quên mất một chuyện vô cùng quan trọng rằng cô là khắc
tinh của đường phố. Tuy thi bằng lái từ mấy năm trước, nhưng chính thức
lái xe thì chỉ có một hai tháng gần đây thôi…
Chiếc Bentley đã đuổi kịp chiếc xe màu đỏ, không những đuổi kịp, mà còn đâm thẳng vào đuôi của nó nữa…
Có lẽ là đầu chiếc Bentley quá cứng, nên toàn bộ phần sau chiếc xe thể
thao màu đỏ kia bị đâm nát, khoảng khắc trông thấy khuôn mặt kinh hãi
của cô gái bên trong chiếc xe đó, trong lòng Ngụy Đồng thấy thật sảng
khoái.
Không ngờ chỉ nhanh một giây mà hậu quả lại rất nghiêm trọng.
Một tiếng đồng hồ sau, Ngụy Đồng vì không xuất trình được giấy phép lái
xe và vi phạm nghiêm trọng luật an toàn giao thông nên đã bị đưa đến đồn công an gần đó. Chiếc xe thể thao màu đỏ bị đâm bẹp dúm, Lăng Tình Ưu
một mực khăng khăng rằng đối phương cố tình đâm vào xe cô, sau khi gọi
xe cứu hộ tới đưa chiếc xe màu đỏ đi, Tình Ưu cũng theo tới đồn công an
để chờ xem kịch hay.
Tuy nhiên, cô ta chưa xem được kịch gì hay, thì chủ nhân chiếc Bentley sau khi được thông báo đã vội vàng chạy tới.
Sau khi từ châu Úc trở về, đây là lần đầu tiên Lăng Tình Ưu gặp Lăng Thái.
Nếu trong nhà họ Lăng có một người nào đó mà Lăng Tình Ưu tận sâu trong
tiềm thức không dám tiếp cận, thì đó chính là người chú có vẻ ngoài tao
nhã chín chắn kia.
Trên người đàn ông đó, có một luồng khí chất cao quý, lạnh lùng rất đặc
biệt, nhìn bề ngoài thì rõ ràng là vô cùng hòa nhã, dịu dàng, nhưng lại
đáng sợ tới mức khiến người khác không thể coi thường. Trước mặt anh,
bất kể là nói gì, làm gì cô cũng đều phải cẩn thận gấp bội. Cô luôn có
cảm giác, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng kia chỉ cần liếc qua, là có thể
nhìn thấu những thứ cô che giấu tận nơi thâm sâu nhất trong tâm hồn.
Từ khi xuất hiện tới lúc đưa người rời đi, Lăng Thái chỉ mất có năm
phút. Anh nói không nhiều, thần thái thản nhiê, dường như anh không để ý tới Lăng Tình Ưu đang đứng bên cạnh, chỉ mãi kéo Ngụy Đồng đứng dậy,
anh mới khẽ liếc qua cô.
Chỉ là một cái liếc mắt rất nhanh, ngoài Lăng Tình Ưu luôn chú ý quan sát anh từ nãy tới giờ ra thì không ai nhận ra điều đó.
Lăng tiểu thư cuốn chặt tờ giấy vệ sinh trong tay, trong lòng một lần
nữa trào dâng thứ cảm giác khó chịu – cảm giác của sự đố kỵ.
***
Chiếc xe Lăng Thái đang lái là chiếc Bentley S5000 của công ty.
Suốt quãng đường đi, Ngụy Đồng luôn giữ yên lặng.
Ngày nghỉ, lái xe của sếp lớn đi chơi, lại nông nổi gây ra tai nạn, dẫn
tới cả hai chiếc xe đắt tiền đều bị hư hại… Cô càng nghĩ càng thấy mình
gây go, đúng là nóng giận hại chết con người ta mà…
Sau một hồi suy tư, cô mới phát hiện con đường mà Lăng Thái đang đi không phải là đường về nhà cô.
“Lăng tổng, nếu anh còn có việc, thì có thể thả tôi xuống đây, tôi tự bắt taxi về.”
“Tôi không có việc gì cả.”
“Nhưng con đường này không phải là đường về nhà tôi.”
“Tôi đâu có nói là đưa em về nhà.”
“…?”
Anh nói cho cô một con số, thấy cô không hiểu, anh tiếp tục. “Đó là chi phí sửa xe.”
“Không phải là đã có công ty bảo hiểm lo rồi sao?” Cô kinh ngạc.
“Đó là chuyện của tôi và công ty bảo hiểm.’ Anh quay qua phía cô, cười
nói, “Còn về con số này, là chuyện giữa tôi và em.” Anh dừng lại vài
giây rồi mới nói tiếp, “Vì vậy bây giờ chúng ta tìm một nơi nào đó bàn
về chuyện này.”
Cuối cùng Lăng Thái lái xa thẳng về “Thanh Phong Vọng Sơn”.
Ngồi một mình trong căn phòng khách thênh thang tĩnh lặng, Ngụy Đồng lòng dạ bồn chồn.
Nam chủ nhân duy nhất của căn nhà vừa mở cửa đã đi thẳng vào phòng,
không biết là thay quần áo hay cởi quần áo, cô thật sự sợ khi anh ta
quay ra sẽ quẳng ngay vào mặt cô một câu, lấy thân trả nợ… Chết tiệt,
chỉ đụng lõm chút đầu xe thôi mà phải sửa đắt như vậy. Có lẽ cô nhịn ăn
nhịn uống mấy năm mới kiếm đủ số tiền đó.
Nghĩ đi nghĩ lại, tất cả đều tại tin nhắn chết tiệt đó của Lăng Tình Ưu. Trong lúc cô đang nghiến răng chửi bới tin nhắn trong điện thoại thì
Lăng Thái đã bước ra, anh đặt chiếc khăn tắm trắng tinh sạch sẽ và khăn
tắm lên trên bàn. “Em đi tắm đi.”
“…” Anh ta trực tiếp đến vậy sao?”
“Quần áo để em thay, tôi đã dặn Lục Lộ đi chuẩn bị rồi, chỉ lát nữa thôi anh ấy sẽ mang tới.” Anh cầm tay cô đưa lên trước mặt, “Vết thương
không năng lắm, chú ý rửa cho sạch.”
Nghe thấy anh nói vậy, Ngụy Đồng mới phát hiện sau tay trái của mình bị
trầy xước, máu vẫn còn dính lại trên miệng vết thương, từng vệt đỏ sẫm.
“Chỉ là bị thương nhẹ thôi, tôi không sao!”
“Đi tắm!” Anh trực tiếp ra lệnh, thấy đôi mắt cô nhìn anh khó chịu, anh
nhoẻn miệng nói, “Trên người em còn có chỗ nào tôi chưa nhìn thấy sao?”
Ngụy Đồng đỏ mặt, cúi đầu lẩm bẩm chửi vài câu, cầm lấy đồ đi vào phòng tắm. Phòng tắm đàn ông rất sạch sẽ, chỉ có đồ dùng của nam giới.
Nguy Đồng tắm xong đi ra ngoài, anh đang ngồi làm việc trên ghế sô-pha.
Trên bàn trà có đặt một tách cafe uống dở, bên cạnh là mấy bộ g