XtGem Forum catalog
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328394

Bình chọn: 7.5.00/10/839 lượt.

ờ giấy gì cơ. Tôi không nhìn thấy. Trong đó viết gì vậy?”

Ánh mắt anh ngưng lại, một lúc sau mới từ từ nói, “Không nhìn thấy thì

thôi, dù sao đều là chuyện đã qua. Nghĩ kỹ sẽ chịu trách nhiệm thế nào

rồi hãy đến nói với tôi.”

Sự thật chó gặm này thật sự khiến Ngụy Đồng mụ mị.

Thời gian sau đó, cô luôn nhớ tới tối đó mình đã chủ động đến làm quen

dụ dỗ thế nào, bám lấy anh lên phòng khách sạn thế nào, đè ngã ngấu

nghiến ăn thịt anh như thế nào, cưỡng ép tiến hành chuyện xấu xa đó ra

sao?

Đáng tiếc, trong đầu cô vẫn chỉ là một bức tranh mơ hồ.

Cô chăm chú suy nghĩ, Lục Lộ đến từ lúc nào cũng không phát hiện ra. Cho đến khi nghe thấy Lăng Thái dặn thay quần áo xong hay ra ngoài, mới để ý đến một vấn đề.

Chịu trách nhiệm với anh ta? Năm năm trước, anh là một người đàn ông hai mươi sáu tuổi bình thường, cho dù bị phụ nữ đè ngã thì sao chứ? Nói cho cùng cũng là anh được lợi.

Nghe xong câu này của cô, người đàn ông đang chậm rãi mặc áo vest nhìn cô rất lâu.

Ánh mắt sâu thẳm khó đoán ấy khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Anh đi tới, khẽ cúi người, hôn lên má cô, “Rất tốt, xem ra chúng ta đã nói đến điểm chính rồi.”

Ngụy Đồng: “…”

***

Chiếc S5000 lướt đi bình ổn trên đường.

Trong xe bật nhạc đồng quê nước Mỹ mà anh thích, giai điệu nhẹ nhàng nhưng không thể xoa dịu tâm trạng bực bội của cô.

Đánh cược sau khi uống rượu quả là chuyện không hay, năm đó cô là thiếu

nữ bất lương, cô chỉ điên một lần, kết quả phiền phức hẹn giờ suốt năm

năm, đến giờ phát hiện ra mới nổ.

Cô có nên tin lời anh không?

Nếu tin thì phải chịu trách nhiệm thế nào?

Trong khi cô chìm đắm trong các câu hỏi, chiếc xe đã dừng trước một câu lạc bộ.

Câu lạc bộ này nằm ở ven thành phố, mới nhìn qua thì không xa hoa lắm,

nhưng chỉ cần nhìn những chiếc xe dừng trước cửa câu lạc bộ đã có thể

đoán ra những vị khách ở đây không tầm thường.

Nếu đem ra so sánh, chiếc S5000 của Lăng Thái rõ ràng rất bình thường.

Ngụy Đồng không thể nhớ đến một chuyện đau đầu khác, chi phí sửa chiếc Bantley.

Sau khi ngồi vào phòng, anh đây menu đến trước mặt cô như thường lệ, để

cô tự xem, muốn ăn gì thì gọi. Cô nhìn giá, ngụm trà mắc nghẹn trong

họng. Còn đắt hơn cả nhà hàng lẩu hải sản ở thành phố S trước đây. Đây

có phải đồ ăn cho người không? Chẳng lẽ toàn vàng bạc châu báu?

“Lăng tổng, tôi…”

“Lăng Thái.” Anh sửa lại.

“…?”

Ánh mắt của anh chuyển từ một nhân viên đang cúi người cung kính nói

chuyện bên cạnh sang cô, con ngươi đen láy thâm u, “Gọi là Lăng Thái.”

“Lăng…Lăng tổng…” Cô không gọi được, đột nhiên bảo cô đổi xưng hô, thật là kì quái!

“Lăng Thái.” Anh xoay hẳn người lại, hơi thở nhẹ nhưng lại nghiêm nghị.

“Lăng…”

“Lăng Thái.”

“Lăng…”

“Tiếp đi.”

Ngụy Đồng nổi đóa, lớn như vậy rồi còn bị người khác ép gọi tên.

“Lăng Thái, Lăng Thái, Lăng Thái! Mẹ kiếp. Được chưa!”

Khí thế bất ngờ ấy khiến cô nhân viên bên cạnh lạnh người lo lắng thay

cô. Số lần sếp của Lăng Thị đến câu lạc bộ này không nhiều, nhưng theo

quan sát của cô, anh không phải người đàn ông có tính khí bên ngoài tốt. Gương mặt đẹp đẽ đó nhìn nho nhã dịu dàng, nhưng không ai dám hỗn xược

một câu trước mặt anh. Một là vì anh ít nói, hai là vì tính nghiêm nghị

của anh.

Nhưng hôm nay cô lại phát hiện ra một chuyện đáng kinh ngạc.

Nghe câu nói vô lễ đó của cô gái, sếp lớn Lăng lại từ từ nhếch khóe môi, “Không cần gọi nhiều như vậy. Ngoan, đợi ăn cơm xong, dẫn em đi xem

phim.”

Ngụy Đồng: “…” Người kinh ngạc không chỉ có mình cô nhân viên. Khi bữa tối sắp kết thúc thì Lục Lộ gọi điện thoại tới. Thấy Lăng Thái

hình như có việc cần phải giải quyết, Nguy Đồng vội tỏ ý có thể tự về

nhà.

Anh không nói gì, nhưng sau đó vẫn đưa cô về đến khu phố cũ gần nhà.

Thứ hai đi làm, vì chiếc Bentley vẫn còn đang bảo dưỡng, nên Nguy Đồng

đến thẳng công ty luôn. Trước buổi họp, cô đang đi trên hành lang thì

nhìn thấy Lăng Lạc An cũng đang tiến về phía phòng họp. Cô không muôn

vào đó chuốc bực mình, nên đưa hồ sơ mà Lục Lộ giao cho cô cho một vị

giám đốc bộ phận khác cũng chuẩn bị vào họp. Sau đó lập tức trở về tầng

thứ ba mươi, cô co người ngồi trên sô-pha chơi game trên điện thoại,

ngay cả ánh mắt khó hiểu của Lăng Thái nhìn cô khi anh trở về từ cuộc

họp, cô cũng chẳng buồn bận tâm.

Kết quả là sau bữa tối ngày hôm đó, Lăng Thái quả thật đã đưa cô tới rạp chiếu phim, còn mua cho cô một xuất bắp rang bơ cỡ lớn và cả một ly kem Haagen-Dazs nữa.

Khi xem phim xong cũng không còn sớm, nhưng con đường trong trung tâm

thành phố vẫn khá tấp nập người qua lại, chủ yếu là các cặp tình nhân.

Anh nhìn ngó xung quanh, bỗng dừng lại, quay đầu đợi cô bước tới, rồi bất ngờ đưa tay nắm lấy tay cô.

Cô vội rụt tay lại, khó chịu nhìn anh, "Lăng tổng, xin hỏi anh đang làm gì vậy?"

Dưới ánh đèn đường heo hắt, anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thật dịu dàng,

khóe môi khẽ động tựa mây, "Không phải các cô gái trẻ bây giờ đều thích

như vậy sao?" Những câu nói có chút đột ngột, nhưng được phát ra từ

miệng anh lại tự nhiên đến lạ. Đôi mắt sâu thăm thẳm càng trở nên mê

hoặc giữa màn đêm, "Thật