ra tôi cũng không hiểu tâm tư của các cô gái
trẻ bây giờ, em thích gì thì cứ nói thẳng với tôi, muốn đi đâu cũng nói
với tôi."…
Nguy Đồng nhìn Lăng Thái một hồi lâu. Anh giúp cô giải quyết êm xuôi vụ
đụng xe, cô rất cảm kích, anh không châm biếm giễu cợt chuyện cô bị Lăng Lạc An đá, cô rất cảm ơn, ngay cả chuyện anh muốn cô phải suy nghĩ xem
nên chịu trách nhiệm với anh thế nào, cô cũng đang nghiêm túc suy nghĩ.
Nhưng những hành động của anh bây giờ, thì gọi là gì? Người đàn ông này
thật sự càng ngày càng khiến cô cảm thấy khó hiểu.
Gió đêm nhè nhẹ, Nguy Đồng buông xõa mái tóc đang cột cao, trong đầu
chợt lóe lên một ý tưởng. Cô nhìn anh cười tinh nghịch, "Có đúng thật
là... tôi muốn đi đâu cũng được không?"
Hai mươi phút sau, hai người đã có mặt tại một quán bar sôi động trên
mặt đường lớn. Quán bar trang hoàng vô cùng lộng lẫy, tiếng nhạc mở lớn
đến đinh tai nhức óc.
Sau khi vào trong, Nguy Đồng quan sát sắc mặt Lăng Thái, nhưng không
thấy sự khó chịu như cô vẫn mong đợi. Cô kéo anh ngồi xuống ghế trước
quày bar, vẫy tay về phía phục vụ, gọi hai ly rượu Rum.
"Cạn ly!" Cô biết anh không thích uống rượu, nên mới cảm thấy vô cùng thích chí.
Anh thoáng nhìn cô, nhẹ nhàng uống cạn ly rượu.
Cô lại gọi thêm bốn ly rượu nữa, xếp thành một hàng ngang trên bàn. Thật ra không phải cô thật sự muốn thi uống rượu với Lăng Thái, chẳng qua là cô biết anh thích sự yên tĩnh, nên mới cố ý muốn chọc anh tức giận.
Dù gì thì trinh tiết lẫn tiền bạc cô đều nợ anh, chẳng còn gì để mất, cùng lắm là anh điên lên đuổi việc cô, thế là xong.
Nhưng kết quả hoàn toàn ngược lại, sức chịu đựng của anh tốt hơn cô
tưởng rất nhiều, qua ba vòng ượu, cô vừa chóng mặt lại buồn vệ sinh,
liền đập bàn lao thẳng về hướng toilet. Khi trở ra thì thấy cầu thang
chật kín người, cô bèn rẽ sang một hướng hành lang khác. Hai bên phía
hành lang này đều là các phòng kín, thường thì những người vào phòng kín đều đi thành từng nhóm hoặc hai người.
Một nhóm người thì là đến quậy, còn hai người đến để "tâm sự".
Khi tới gần cầu thang, bỗng cô nhìn thấy từ đằng xa, bóng dáng một đôi nam nữ đang tiến lại gần.
Cô gái ăn mặc mát mẻ như một con bạch tuộc dính chặt lấy chàng trai,
thoạt nhìn cũng có vài phần nhan sắc. Chàng trai có gương mặt vô cùng
thanh tú, đôi mắt đào hoa, nụ cười đẹp như sương mai.
Nguy Đồng sững người, thật là xui xẻo, lại là Lăng Lạc An.
***
Nguy Đồng từng nói với Lăng Lạc An, cứ gặp lần nào là đánh lần đó, nhưng anh thật may mắn, chỗ cô đứng khuất trong bóng tối, trước khi anh nhìn
thấy cô thì cánh cửa căn phòng kín kia đã khép lại. Nguy Đồng vốn đang
cố gắng kiềm chế cơn giận, nhưng cô gái ẻo lả kia vô duyên vô cớ lại hỏi anh về người yêu cũ, và anh lại càng đáng chết hơn khi trả lời rằng:
Chỉ là một cô gái bảo thủ, nhạt nhẽo, đã bỏ rồi!
Cùng lúc cánh cửa căn phòng kia từ từ khép lại thì nắm đấm của Nguy Đồng cũng đang siết chặt, các khớp tay kêu răng rắc.
Ngay lập tức, cô tiến về phía một người đàn ông, nở nụ cười thiên thần
với đối phương, ngỏ ý muốn mượn điện thoại dùng một lát. Đối phương đã
bị nụ cười của cô mê hoặc, lập tức rút điện thoại ra đưa cho cô.
Cô đứng sang một bên, lấy điện thoại của mình tìm lại tin nhắn kia,
nhanh như cắt dùng chiếc điện thoại vừa mượn được gửi tin nhắn đó đi.
Mười lăm phút sau khi trở lại quầy bar, cô nhìn thấy dáng vẻ vội vàng
của cô gái biến thái kia mà cười tít cả mắt. Cô vỗ tay gọi một lúc sáu
ly rượu, các ly rượu nối nhau xếp thành hàng dài trên bàn, cô lớn tiếng
nói Lăng Thái đừng khách sáo, hôm nay cô mời.
Trong lúc uống rượu, Nguy Đồng cười không ngớt, cứ như có chuyện đại hỉ
gì đó vậy, nụ cười trong sáng đáng yêu, nhưng lại quyến rũ đến mê hoặc.
Theo như cách nói của mười một sư huynh đệ Nguy gia, sư tỉ của họ thể
chất đặc biệt hơn người, mỗi khi uống say không thể hiện trên mặt, nhưng nếu nhìn thấy cô có những biểu hiện như bây giờ, thì chắc chắn là đã
quá chén rồi.
Trước kia mỗi khi trong nhà xảy ra tình huống này, đều là đại sư huynh
Nhược Thần đưa cô về phòng nghỉ ngơi. Còn mười một sư huynh đệ khác, thì tự nhận công lực không đủ, không thể kháng cự nổi sức nóng của cô gái
có thân hình bốc lửa, liên tục cởi quần áo và lao về phía mình...
Đáng tiếc Lăng Thái không phải là Nhược Thần, càng không phải là mười
một sư huynh đệ Nguy gia kia, chỉ với kinh nghiệm một đêm ngắn ngủi năm
năm trước, không đủ để anh hoàn toàn nhận thức được, sự "dũng mãnh" của
Nguy Đồng, khi cô uống say... (Thôi được, dù gì thì ngay cả nữ nhân vật
chính cũng không nhận thức được điều đó...)
Vì vậy khi anh lái xe đưa cô về nhà, hành động vừa kêu nóng vừa hồn nhiên cởi áo của cô khiến anh chết đứng.
Anh mở cửa sổ xe, đầu tháng tư, đêm xuân gió lạnh, sợ cô bị cảm, nên chỉ một lát sau anh đã vội đóng cửa sổ lại. Kết quả là khi dừng xe chờ đèn
đỏ, cô tiếp tục cởi đến chiếc áo thứ hai.
Không thể không nói thêm rằng, cô chỉ mặc tất cả có ba chiếc áo. Chiếc
thứ nhất là áo hoodie, thứ hai là áo hai dây bó sát, còn thứ ba chính là nội y. (Cởi đến chiếc thứ hai thì còn l
