XtGem Forum catalog
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328611

Bình chọn: 8.00/10/861 lượt.

ng dịu dàng, có mười phần kiên nhẫn, hôn môi triền miên cùng vuốt ve vô tận, sau đó yên lặng không tiếng động thử đẩy mạnh, cuối

cùng kiên quyết chiếm hữu thật sâu.

Động tác này kiên quyết, mỗi lần ngẩng đầu lên cô đều kêu nhỏ vì không thoải mái và giãy giụa theo bản năng.…

Anh ôm hôn cô, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ nói bên tai cô những lời vô nghĩa.

Cô sớm đã say không phân biệt được gì nữa, anh nghĩ anh nhất định cũng say rồi, say ngây ngất trong thân thể cô.

***

Nếu một lần không đủ khắc sâu, tỉnh lại sẽ hoàn toàn không có ấn tượng,

vậy hết lần này đến lần khác cho đến khi trời sáng thì sao?

Khoảnh khắc bừng tỉnh sau giấu ngủ sâu, Nguy Đồng đau đầu trầm trọng như năm năm trước, nhớ lại tất cả ký ức tối qua rất nhanh.

Người đàn ông cả đêm ôm cô, người đàn ông quấn lấy cô cả đêm có gương

mặt tuấn tú, đôi mắt nho nhã và con ngươi đen như mực. Sâu trong đáy mắt có một ngọn lửa, mỗi một lần đều giống như đang thiêu đốt người cô...

Phòng ngủ màu xám nhạt, ban công kính trong suốt, nhìn xuống muôn độ cao. Không sai, đây là chung cư của Lăng Thái.

Nguy Đồng sợ hãi lăn từ trên giường xuống, thân thể tiếp xúc với sàn nhà lạnh ngắt mới phát hiện trên người vẫn đang trần như nhộng. May mà

trong phòng chỉ có mình cô, cô tùy tay lấy quần áo vương vãi khắp mặt

đất, vọt vào phòng tắm bên cạnh.

Cả người vô cùng thê thảm...

Đồ đàn ông chết giẫm, coi cô là đất trồng dâu hay sao?

Cho dù trồng dâu cũng không trồng cách đó, quả thực giống như bị nổi ban lúc nhỏ vậy?

Lúc bước vào bồn tắm, cô không cẩn thận đụng đến thân dưới, còn sưng tấy đau hơn cả cái đêm lần đầu của cô.

Đồ đáng chết! Bình thường giả bộ nhã nhặn, giả bộ đứng đắn, không thể

ngờ lúc bỏ mặt nạ ra lại độc ác như vậy. Khi cô còn đang mắng, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Cửa phòng tắm có tiếng gõ, rất lịch sự gõ

ba cái.

Cô vừa bực mình vừa xấu hổ hỏi anh muốn gì.

"Điện thoại của em đổ chuông, có nghe không?" Giọng nói của người đàn ông vẫn nho nhã như trước, dường như có ý cười mỉm.

"Tôi bây giờ... không tiện lắm!" Nguy Đồng tắt vòi nước, "Là ai gọi đến vậy?"

"Không có tên, đã gọi mấy cuộc rồi."

"Vậy anh giúp tôi nghe đi." Cô nói xong lại mở vòi nước tắm tiếp.

Cô tắm rất lâu, cuối cùng cũng sắp xếp được sự việc tối qua. Vì thế bi đát phát hiện ra, quả thật là cô cưỡng ép anh...

Như vậy, có phải cô lại phải nói về vấn đề chịu trách nhiệm với anh? Sớm biết mình uống say sẽ thành ra thế này, dù thế nào cô cũng không dẫn

anh đi bar, kết quả lại gặp Lăng Lạc An... Thật sự là càng nghĩ càng

buồn bực.

***

Đi từ phòng tắm ra, trong phòng không có ai, góc giường đặt một bộ quần

áo sạch sẽ. Từ ngoài vào trong, thậm chí cả áo lót và quần lót đều phù

hợp với số đo của cô. Mặt Nguy Đồng lại nóng lên, nhanh chóng mặc quần

áo chỉnh tề, đi vào phòng khách.

Phòng ăn nối liền với phòng bếp, trên chiếc bàn đá cẩm thạch màu đen dài có đặt hai phần bữa sáng.

Anh mặc chiếc quần suông và áo khoác mỏng, đang cầm laptop xem tin tức

trên mạng, trên bàn trà có đặt mấy túi quần áo phụ nữ, trừ bộ cô đang

mặc trên người, bên trong còn có mấy bộ.

"Lục Lộ đã tới sao?" Có thể đích thân mang quần áo lên đây, chỉ có Lục Lộ mà thôi.

"Ừ." Anh trả lời khẽ, nghe thì không có gì khác thường, nhưng đã bớt dịu dàng hơn trước.

Đồng hồ chỉ mười giờ, cô đang suy nghĩ nên bắt đầu câu chuyện từ đâu thì anh đã đóng máy tính, ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt hơi lạnh nhạt xa xăm,

khuôn mặt tuấn tú vì ngược sáng nên trông có chút mơ hồ, "Ăn sáng trước

đó, mười một giờ tôi có cuộc họp, ăn xong cùng đến công ty."

Nguy Đồng đáp vâng một tiếng, cùng anh ngồi xuống hai bên bàn. Lát bánh

sandwich, thịt hun khói, trứng gà và cà phê, anh ăn khá yên lặng, lòng

cô lại càng hoang mang, "Bữa sáng là anh làm? Hương vị không tồi, tôi

còn tưởng ông chủ một công ty lớn sẽ không tự nấu thức ăn chứ! Ha ha!"

Cười xong, Nguy Đồng cảm giác mình có chút ngốc nghếch, lại mải miết ăn

vài miếng.

Lăng Thái vẫn không lên tiếng, lẳng lặng uống cà phê, ánh mắt dưới đôi lông mi dài hơi hướng xuống, không thèm nhìn cô một lần.

Trạng thái này, chẳng lẽ là muốn ép cô bộc lộ?

Cô gái thân thể còn đau nhức bực tức, nói cho cùng tối hôm qua cô chỉ

chủ động lần đầu tiên, sau đó đều là do anh, hơn nữa chuyện này hai bên

nam nữ đều giống nhau, cô cũng không phải kề dao vào cổ ép anh cởi quần

áo.

Nguy Đồng nhịn hồi lâu, rốt cục vẫn nhịn không được, ném mạnh chiếc dĩa

lên đĩa, nói, "Muốn thế nào thì anh phải nói đi chứ! Có người ép người

khác bộc lộ như anh sao? Anh là đàn ông đấy!"

Bàn tay đang bưng tách cafe dừng lại, anh chậm rãi ngước lên, có chút

lạnh lùng quá đáng, nhanh chóng quét qua người cô, liền đứng dậy đi lấy

máy tính.

Nguy Đồng bị chọc tức. Loại người gì thế! Cái cá tính này quá là kỳ lạ rồi!

"Lăng tổng!"

Không có trả lời.

"Lăng Thái!"

Vẫn là không đáp lại.

Nhìn thấy bóng lưng lạnh lùng của anh, trong lòng cô giống như có ngàn

con kiến chui vào, đốt hết chỗ này đến chỗ khác. Cô nhịn nửa ngày, cuối

cùng nói ra một câu thế này, "Được, được! Tôi biết rồi! Tôi chịu tr