Disneyland 1972 Love the old s
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328821

Bình chọn: 7.5.00/10/882 lượt.

ách

nhiệm, chịu trách nhiệm còn không được sao? Ngày hôm qua là tôi sai, năm năm trước cũng là tôi sai, tôi và anh đi đăng ký!"

Câu cuối cùng cô hét rất lớn, hét xong cô cảm thấy mình thật ngốc, nghĩ thầm đã gặp ma thật rồi.

Người đàn ông trước sô-pha rốt cuộc dừng động tác, xoay người lại, đôi

mắt vốn lạnh nhạt sau khi nhìn rõ thần thái của cô dần dần tối lại, anh

lạnh lùng mở miệng: "Không cần. Lăng Thái tôi cho dù muốn kết hôn, cũng

sẽ không kết hôn với người không cam tâm tình nguyện."

Anh xách chiếc túi, lấy chiếc áo vest rồi đi về phía cửa, "Cuộc họp rất gấp,tôi đến công ty trước, lúc em đi nhớ khóa cửa."

Rầm một tiếng cánh cửa đóng lại, Nguy Đồng vẫn ngồi ngây ngốc.

Nói như vậy, lời

cầu hôn lần đầu tiên trong đời cô đã bị từ chối?

Cô thở dài một hơi, lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa rồi thật sự là gặp ma mới nói ra câu ấy, may mà anh không đồng ý, nếu không việc này cô cũng

không biết làm thế nào.

Có chút buồn bực, Nguy Đồng ăn hết bữa sáng, rồi bắt đầu tìm lại đồ của

mình. Lúc ấy điện thoại trên sô-pha, cô nhớ đến cuộc gọi lúc nãy nhờ

Lăng Thái nghe, mở ra xem, lại phát hiện số điện thoại đó khá quen mắt.

Thì ra là điện thoại Lăng Tĩnh Ưu.

Ngoài ra, còn có một tin nhắn đã bị đọc: Đừng tưởng rằng không nói gì là chị lợi hại! Tôi biết người gửi tin nhắn hôm qua là chị, chị nghĩ tôi

giống chị, chỉ đơn giản như vậy đã bị đả kích? Thôi đi! Anh của tôi

không phải hôm nay mới ra ngoài chơi, rõ ràng là chị ghen tị. Tôi khuyên chị sau này đừng như vậy nữa, làm nhiều lần anh tôi sẽ không cần chị

nữa.

Nguy Đồng không còn gì để nói.

Lăng tiểu thư này quả nhiên không phải tầm thường, xem ra lần sau gặp mặt phải dùng nắm đấm “hầu hạ” cô ta một chút.

Cất điện thoại vào túi, Nguy Đồng đột nhiên ý thức được một vấn đề.

Chẳng lẽ cú điện thoại và tin nhắn này chính là nguyên nhân thái độ khác thường của Lăng Thái?

***

Quan hệ lạnh nhạt xa cách này duy trì được một tháng, Nguy Đồng nghĩ,

sếp của cô chắc chắn là người đàn ông hẹp hòi nhất trên đời này.

Một tháng này, anh ra ra vào vào vì công việc, làm cô không thể không đi theo vô cùng vất vả. Mùi vị bị cho rằng dụ dỗ người khác chẳng ra sao, mùi vị bị một người rõ ràng có quan hệ bất chính với mình giả vờ quan

hệ cấp trên cấp dưới bình thường càng chẳng ra sao.

Buổi tối đi cùng anh đến gặp đối tác còn tốt, dù sao cũng là công việc,

trên bàn ăn sẽ có người của đối phương nói chuyện với anh, không khí mặc dù không thể nói là thân thiện nhưng nếu cần phải ứng phó anh vẫn sẽ mở miệng, trên môi còn có nụ cười lịch sự. Nguy Đồng ngồi bên cạnh cũng

không ngại ngùng.

Điều khiến cô không thể chịu được là thời gian hai người ở riêng với

nhau. Lục Lộ tuy là trợ lý, nhưng dù sao có công việc của mình, nhiều

lúc dùng cơm hoặc đi công tác cũng chỉ có hai người bọn họ.

Thực ra thì cũng không phải cô chưa thử chủ động mở miệng.

Nhưng mấy câu nói khẽ đó không đủ, thậm chí không thăm dò được gì, không khiến anh có bất cứ phản ứng nào. Lần hiệu quả mạnh nhất cũng chỉ là

ánh mắt hờ hững của anh. Đa số thì anh không thèm liếc nhìn cô một lần.

Nguy Đồng rất bực tức, cô vốn không phải là người giỏi đoán tâm tư người khác, huống chi đối tượng lại là Lăng Thái, người đàn ông vốn dĩ không thể đoán được. Anh không nói lời nào cũng không có nghĩa là anh từ chối giao tiếp với đối phương, chỉ là từ ánh mắt và biểu cảm của anh, cô

không nhìn ra manh mối nào.

Nói ngược lại, nếu cô thực sự có bản lĩnh trong tình huống người khác

giới từ chối gioa tiếp, đoán được đối phương đang nghĩ gì và nghĩ ra

biện pháp giải quyết, những mối tình ngắn ngủi thời đại học của cô cũng

sẽ không lần lượt kết thúc nhanh chóng như vậy.

Mùi vị bị lạnh nhạt phải là người trải qua rồi mớ biết, dùng binh pháp

để giải thích, giống như là khi quyết chiến bại trận rồi gặp một đối thủ kỳ lạ. Dứt khoát cho một đao hay tha cho đối phương? Nhưng trong hai

lựa chọn trên, đối thủ lại không âm không dương, không nóng không lạnh,

lắp một chiếc cùm lên cổ, dùng sự lạnh nhạt vô hình trấn áp thần kinh

đối thủ, không chịu hành động dứt khoát.

Số lần như vậy càng nhiều, ý nghĩ của Nguy Đồng cũng càng xấu hơn. Theo

cô thấy, Lăng Thái sở dĩ có thể giữ được thái độ điềm đạm và không gây

sợ hãi ấy, khả năng lớn nhất là những lời anh nói trước đây, trong sự

việc “Bá vương bị ép bắn cung” không rõ ràng này giữa hai người, anh

tuyệt đối là người bị hại….(Được rồi, phải thừa nhận, đại tiểu thư Nguy

gia trưởng thành trong tình yêu của cha và các sư huynh đệ, năng lực suy nghĩ có chút hạn chế.)

Tóm lại Lăng Thái càng lạnh nhạt, Nguy Đồng càng nóng nảy buồn bực.

Sau này vì trong lòng quá bức bách, cô nói chuyện này với Hình Phong

Phong, đối phương nghe xong, ôm chặt cốc nước, ánh mắt như nhìn thấy

quái thú, ngẩn người sững sờ nhìn cô hồi lâu.

“Nếu còn nhìn nữa thì bữa này cậu trả tiền đấy!” Nguy Đồng nóng nảy.

Hình Phong Phong xoa môi. “Nha đầu cậu giỏi thật đấy! Sự việc kinh hoàng như vậy mà giấu bọn mình lâu thế!”

“Đừng nói nhảm! Nói cho cậu là để cậu nghĩ giúp mình. Cậu nói xem tại

sao ngư