ời đó lại như vậy! Trước đây thái độ tốt như vậy, còn nói với
mình muốn đi đâu cũng được, chỉ qua một đêm đã thay đổi hoàn toàn. Anh
ta muốn làm gì thì nói thẳng ra không được sao? Nói một câu cũng không
chết! Mình cũng khong phải người không hiểu đạo lý!”
“Cậu thật không biết tại sao anh ấy lại biến thành như vậy?” Hình Phong Phong trợn mắt "Có lẽ là vì điện thoại và tin nhắn của Lăng Tĩnh Ưu... Nhưng trước đó
mình đã nói với anh ta rồi, mình nói là mình sẽ chịu trách nhiệm."
"Chịu trách nhiệm cái con khỉ! Anh ấy là đàn ông, nếu chịu trách nhiệm
thì phải là anh ấy mới đúng! Sau này đi ra ngoài, đừng nói là quen biết
Hình Phong Phong này!"
Sát thủ tình trường giận điên người, thiếu chút nữa là ném thẳng chiếc
cốc xuống đất, "Nhưng Lăng Lạc An nhanh như vậy đã qua lại với những
người con gái khác, thật sự khiến mình cảm thấy tuyệt vọng về những
người có tiền!" Hình như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cô hỏi Nguy Đồng, có phải trước khi chia tay, Lăng Lạc An đã biết chuyện của cô và Lăng
Thái không?
"Mình còn chưa kịp nói." Cô lắc lắc chiếc cốc trong tay mình, gương mặt suy tư.
Bên ngoài Starbucks là phố đi bộ, ánh nắng chiều rực rỡ mà dịu dàng,
ngoảnh đi ngoảnh lại, tháng năm đã bắt đầu gõ cửa. Tháng này Lăng Thái
coi cô như người vô hình, thật ra ngoài sự buồn chán và bực bội, trong
lòng còn có một cảm giác gì đó rất khó hiểu, cô chưa từng có thứ cảm
giác đó, hư hư thực thực, như có như không, cứ trong những lúc cô gần
như không còn cảm thấy sự tồn tại của nó, thì nó lại đột nhiên xuất hiện trong lòng cô.…
Khó chịu, thật là khó chịu. Một cảm giác kỳ quái đáng ghét, cũng không
hoàn toàn là tức giận, chỉ là mỗi lần nhớ tới anh, trái tim cô như siết
lại, nhói lên một thứ cảm xúc không tên.
Tại sao? Chính cô cũng thật sự không hiểu nổi.
Hình Phong Phong thấy bộ dáng đó của cô, nghi hoặc hỏi, "Đồng Đồng, không phải là cậu... có rồi chứ?"
Ô hô! Câu nói của Hình Phong Phong kéo hồn cô về với mặt đất, cô đập
bàn, "Cậu có thì có! Mình không phải là trẻ con, đương nhiên biết phải
xử thế nào sau chuyện đó!"
Sau câu nói đó, Nguy Đồng cũng không còn tâm trí tiếp tục nghiên cứu cảm xúc kỳ lạ kia, hai người rời khỏi Starbucks, rồi cùng nhau đi ăn
buffet, sau đó ai về nhà nấy.
***
Thứ hai đi làm, Nguy Đồng phát hiện ra ông chủ mặt lạnh như tiền của mình không thấy đâu nữa.
Chiếc xe Bentley bị Nguy Đồng làm hỏng đã được sửa xong từ lâu, nhưng
Lăng Thái không hề nhắc tới chuyện để cô tiếp tục làm lái xe cho mình,
vì vậy cả tháng nay, hai người không hề đi làm chung. Thỉnh thoảng anh
có việc vào buổi chiều, không về công ty mà tới thẳng gặp khách hàng,
nhưng những trường hợp như vậy, thường thì sẽ có Lục Lộ đi cùng.
Nhưng hôm nay đến tận chiều mà cô vẫn không thấy Lăng Thái đâu, chỉ có
một mình Lục Lộ cứ đi qua đi lại trước mặt. Cuối cùng cô cũng không nhịn nổi, chạy tới trước mặt Lục Lộ hỏi thăm tin tức của Lăng Thái.
Cho dù thế nào thì cô cũng là vệ sĩ riêng của Lăng Thái, sao có thể ngồi chơi không mà nhận lương được, Nguy Đồng cô không thể làm những chuyện
vô trách nhiệm như vậy.
Lục Lộ nhìn cô ngạc nhiên, tại sao ngay cả chuyện sếp đi tới thành phố S mà cô lại không biết được.
"Sếp đi công tác tại sao lại không nói cho tôi?" Nguy Đồng đập mạnh
xuống bàn, khiến Lục Lộ sợ xanh mặt, anh tựa sát vào thành ghế, cố gắng
giữ giọng nói thật bình tĩnh: "Làm sao tôi biết được nguyên do vì đâu
sếp không nói với cô? Tôi cứ nghĩ là cô đã biết rồi chứ?"
"Chuyện quan trọng như vậy, cho dù tôi không hỏi thì anh cũng phải nói
cho tôi biết chứ, tôi không có ở đó, ngộ nhỡ sếp lại bị thương thì phải
làm sao?"
"Sếp có đi cùng người của tổ bảo vệ." Lục Lộ thở dài, "Nguy Đồng, cô
nghĩ là tôi rảnh rỗi lắm sao! Nếu không phải vì ở đây còn một núi công
việc cần giải quyết, thì tôi đã đi cùng sếp từ lâu rồi."
"Được rồi." Nguy Đồng không muốn nghe thêm những lời thừa thãi, cô hỏi
Lục Lộ và biết được địa chỉ khách sạn Lăng Thái đang ở, sau đó cô lập
tức thu dọn đồ đạc rời khỏi công ty. Thật là xui xẻo, Nguy Đồng lại bắt
gặp Lăng Lạc An trong thang máy.
***
Tháng này số lần anh tới công ty thật sự không nhiều, những dự án lớn
của Lăng Thị, như mảnh đất Nam Uyển của thành phố S, hay kế hoạch ở Hồng Kông đều đã bắt đầu triển khai.
Nghe Lục Lộ nói, Lăng Lạc An thường xuyên phải bay qua bay lại giữa hai nơi đó.
Hồng Kông có thể nói là thiên hạ của Lăng Lạc An, quan hệ của anh ở đó
rộng hơn Lăng Thái rất nhiều, có lẽ cũng chính vì vậy mà sếp lớn đã giao dự án đó cho anh.
Nguy Đồng cũng đã từng hỏi Lục Lộ về chuyện này, Lăng Thái và Lăng Lạc
An vốn bất hòa, tại sao lại giao một dự án quan trọng như vậy cho anh
ta, cứ tự quyết định giống như dự án Nam Uyển trước kia không phải là
tốt hơn sao?
"Cô nghĩ sếp là người như vậy sao?" Lục Lộ vẫn dùng câu hỏi ngược lại đó để trả lời cô.
Nghe thấy câu hỏi đó của Lục Lộ thì cô không còn biết nói gì nữa. Đúng
vậy, cho dù Lăng Thái có thâm sâu khó đoán, có thất thường khó hiểu đến
thế nào, thì cô vẫn luôn cảm thấy anh không phải loại người đó.
Anh v