công khai chuyện này, đồng thời phải tổ chức một đám cưới thật linh
đình, nếu không thì quá thiệt thòi cho cô. Nhưng Nguy Đồng vốn không để
tâm tới chuyện này, dù gì thì cho dù có tổ chức đám cưới hay không hai
người cũng đã kết hôn, câu nệ chuyện đó làm gì.
Còn về phía Tô Sung, điều duy nhất cô quan tâm chính là chuyện phòng the của cô và Lăng Thái. Tần suất ra sao, chất lượng thế nào, hình thức ra
làm sao...? Sau đó, có lẽ cảm thấy mình hơi vô duyên nên cô giải thích
thêm, "Gần đây trên mạng cũng không có gì mới mẻ, lâu lắm rồi không được ăn thịt, hôm nay cho cậu mở mang đầu óc một chút..."
Ngay lúc đó Nguy Đồng bóp nát chiếc bánh đậu đỏ trong tay mình, làm
"chuyện đó" với Lăng Thái vốn là cái gai nhức nhối trong lòng cô, nếu
không phải hai "tai nạn" lần trước, thì cũng không có cục diện ngày hôm
nay.
***
Thật ra trong buổi tối đầu tiên dọn tới Thanh Phong Vọng Sơn, cô đã chủ
động nói với Lăng Thái chuyện này, đại ý là nói cô vẫn chưa hoàn toàn
thích ứng được với mối quan hệ hiện nay của hai người, vì vậy có thể ngủ ở phòng khác được không.
Sau khi nghe xong, Lăng Thái lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, trong khoảng
thời gian đó, cô chỉ cảm giác được nhiệt độ trong phòng giảm rồi lại
tăng, tăng rồi lại giảm.
Sau đó anh phẩy tay phản đối, nói hai người đã kết hôn, nếu ngủ riêng
thì không thể chấp nhận được, hơn nữa nhà anh cũng không có chiếc giường thứ hai. Nếu điều cô lo lắng là một chuyện khác, thì anh có thể nhượng
bộ, để cô từ từ thích nghi.
Nghe thấy anh chịu nhượng bộ như vậy, Nguy Đồng cũng không thể đòi hỏi gì hơn, đành gật đầu đồng ý.
Chỉ có điều cô đã quen ngủ một mình hai mươi tư năm nay, cho dù không
làm chuyện đó, nhưng hơn một tuần nay cô vẫn không thể nào ngon giấc. Vì mỗi tối Lăng Thái đều hôn cô, hôn xong thì ôm cô ngủ.
Hơi thở và cơ thể ấm áp của người đàn ông ở phía sau cô, cô vẫn chưa thể nào quen được, muốn thích ứng với điều đó, e là còn cần một thời gian
nữa.
Ngoài chuyện đó ra, thì tất cả cũng không đến nỗi tệ. Ví dụ như ngày thứ hai sau khi dọn về sống chung, Lăng Thái đã đưa cho cô một chiếc thẻ,
nói đó là phí sinh hoạt trong gia đình và tiền tiêu vặt của cô, sau này
muốn mua gì thì cứ mua, không cần nói với anh.
Hôm sau trên đường đi làm, Nguy Đồng đã ghé qua cây ATM kiểm tra thẻ và
bị con số trong đó làm cho giật mình. Hôm đó khi về nhà, nét mặt cô rất
khó coi, cô rút từ trong ví mình ra ba tờ tiền, suy nghĩ một lúc, rồi
nhét lại một tờ vào trong ví, sau đó quẳng hai tờ tiền xuống trước mặt
Lăng Thái.
Thấy ánh mắt anh khó hiểu, Nguy Đồng cao giọng nói: "Cầm lấy đi. Đây là
tiền tiêu vặt tháng này của anh. Sau này tháng nào cũng sẽ có, muốn ăn
gì thì cứ mua, không cần báo cáo với em." "Tiền tiêu vặt?" Anh vuốt hai tờ tiền giấy mỏng, phát hiện mình cũng có lúc không nói được gì.
"Ừ, em đưa anh tiền tiêu vặt." Nguy Đồng nhắc lại.
Hôm đó, Lăng Thái cầm tiền, cười rất lâu. Cô chưa từng thấy anh cười vui vẻ như vậy, đôi mắt thanh tú hoàn toàn giãn ra, một đường cong tuyệt
đẹp trên khóe môi, con ngươi đen láy chăm chú nhìn cô.
Cười xong, anh kéo cô lại, hôn lên trán cô, thận trọng nói một câu, "Anh sẽ dùng thật tốt. Cám ơn bà xã."
Nguy Đồng bỗng nhiên thấy mát mày mát mặt, cô đã không ngạc nhiên khi nghe tiếng "bà xã" nữa.
Nói tóm lại cuộc sống hôn nhân mới của hai người cũng không tồi.
Nếu có thể, Nguy Đồng đồng ý giấu kín danh hiệu Lăng phu nhân này. Chỉ là, trong chuyện này Lăng Thái đã có kế hoạch của mình.
***
Chớp mắt đã đến hạ tuần tháng năm, Lăng Thị tổ thức tiệc rượu mừng kỷ
niệm, một tiệc buffet ở vườn hoa quán rượu. Hôm ấy ăn cơm trưa xong,
Lăng Thái không về công ty, dẫn Nguy Đồng đến một trung tâm thiết kế
thời trang.
Nguy Đồng nhìn những bộ váy ngắn nhà thiết kế mang ra, sắc mặt dần bực
bội "Em không thích mặc váy. Mặc váy làm việc không tiện."
"Buổi chiều không cần em làm việc." Lăng Thái ngồi ở sô-pha bên cạnh,
tiện tay lấy tạp chí xem, "Tối nay là tiệc rượu mừng kỷ niệm Lăng Thị,
cũng là lần đầu tiên em tham dự với thân phận là vợ anh."
"... Tất cả nhân viên công ty đều đi?"
Anh nhìn cô, thần thái như thường, khẽ gật đầu, "Phàm là nhân viên bộ phận Lăng Thị đều sẽ tham dự."
"Em không đi có được không?"
Lăng Thái không nói gì, anh đặt tạp chí xuống từ từ đến trước mặt Nguy
Đồng, cầm lấy tay cô và nửa quỳ xuống: "Nguy Đồng, em chắc hiểu rằng anh hoàn toàn có thể không nói trước với em, dẫn em đến bữa tiệc luôn."
"Vâng..."
"Bây giờ anh nói cho em là vì anh tôn trọng em. Chúng ta đã kết hôn, nên tôn trọng thông cảm cho nhau, đúng không?" Ngữ khí và ánh mắt của người đàn ông đều vô cùng dịu dàng, cô bất giác gật đầu với anh.
Anh vuốt tóc cô, nói tiếp, "Vậy, bây giờ anh tôn trọng em rồi, có phải em cũng nên thông cảm cho anh không?"
"Anh nói cũng đúng..." Quả thật, nếu anh làm được mà cô không làm được, quả thật không có nghĩa khí!
"Rất tốt." Khóe môi của người đàn ông cong lên. Anh đứng dậy, ra hiệu
với mấy người đứng đằng sau, mấy người đó lập tức tiến lên, khiến Nguy
Đồng hoàn toàn không kịp phản ứng.
Đợi đến k