ng của cô.
Nguy Đồng khoác trên người bộ đồ ngủ hình con gấu băn khoăn đứng bên
cạnh giường, từ trước tới giờ cô chưa từng nghĩ, có một ngày trên chiếc
giường của mình sẽ có thêm một người đàn ông nữa.
Người đàn ông này hôm qua vẫn là sếp, nhưng hôm nay đã trở thành chồng
của cô rồi! Tâm trạng đó không thể diễn tả bằng một hai từ được. Cô gãi
đầu, thở hắt ra, tắt đèn nằm xuống giường. Mặc kệ anh ta! Dù gì thì cũng không phải lần đầu, ai sợ ai chứ.
Vừa nhắm mắt lại không bao lâu, người đàn ông nằm cạnh cô đã xoay người lại, luồn tay qua lưng cô, ôm trọn cô vào lòng.
"Làm gì mà tắm lâu như vậy?" Tiếng nói anh trầm ấm mà trong trẻo, trong đêm đen tĩnh lặng, phảng phất sự quyến rũ mê hoặc.
"Anh chưa ngủ sao?"
"Còn đợi em."
"Đợi em..." Còn chưa dứt câu thì đôi môi anh đã khóa chặt môi cô. Một nụ hôn có chút vội vàng, có lẽ vì đã uống chút rượu,[qu๖ۣۜY'> nên nụ hôn
của anh càng thêm phần cuồng nhiệt, chiếc lưỡi tham lam hôn cô cuồng si, một nụ hôn bỏng rẫy, khiến cả gương mặt cô nóng bừng như phát sốt.
Anh dùng sữa tắm của cô, mùi hương quen thuộc quyện lẫn hơi thở thơm mát nồng nàn của một người đàn ông trưởng thành.
Cô cảm giác những ngón tay thon dài của anh đang luồn vào trong áo ngủ,
vòng qua sau lưng, cởi chiếc áo lót cô còn đang mặc trên người ra.
Khi chiếc áo vừa được gỡ bỏ, cô có chút lo lắng, đang muốn đẩy anh ra thì anh đã buông cô ra trước.
Anh ghé sát vào tai cô thì thầm, "Sau này đi ngủ đừng mặc áo lót, không tốt cho sức khỏe."
"Em có thể tự cởi được!" Chuyện này cô còn cần anh phải nhắc sao? Nếu
không phải vì anh thì cô cũng đâu cần phải mặc làm gì cho khó chịu?
Cánh tay vòng dưới eo cô vẫn không hề nới lỏng, anh ôm cô thật chặt, nhẹ nhàng chúc cô ngủ ngon.
Vốn nghĩ lại sắp xảy ra một trận "mưa to gió lớn" nên giờ phút này Nguy
Đồng thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng, trước mắt thì giới hạn
lớn nhất vẫn là cùng anh ngủ chung trên một chiếc giường, còn về nghĩa
vụ vợ chồng, sau này hãy tính...
***
Sau khi Lăng Thái trở về Thanh Phong Vọng Sơn, Nguy Đồng vẫn tiếp tục ở lại nhà mình thêm ba ngày nữa.
Ông Nguy tuy xót con gái, nhưng cũng biết sau khi kết hôn thì phải về
nhà chồng, không bao lâu ông đã giục giã cô thu xếp đồ đạc về ở với Lăng Thái, còn thông báo cho con rể tới đón vợ về. Đồ đạc của cô không
nhiều, chỉ có một ba lô và một va li, chẳng khác nào đi du lịch xa mười
ngày.
Nhân lúc cha không chú ý, Nguy Đồng đã chạy tới thì thầm to nhỏ với Lăng Thái, nói nếu anh cảm thấy bất tiện thì cô có thể tiếp tục ở lại đây,
hòan toàn không có vấn đề gì hết!
Lăng Thái nhìn Nguy Đồng, chậm rãi nói. "Cũng được, vậy để anh kêu Lục Lộ tối nay chuyển hết đồ của anh qua đây."
"..." Kiểu bình cũ rượu mới đó thì có ý nghĩa gì chứ! Nguy Đồng thở hắt ra, chán nản bỏ cuộc.
Tối đó, Lăng Thái mời cha vợ dùng cơm, anh đặt phòng riêng tại một nhà
hàng món ăn Tứ Xuyên. Ông Nguy vốn thích ăn cay, cao hứng ông lại cùng
với Lăng Thái cạn hết hai chai rượu Thiệu Hưng.
Sau bữa ăn, ông Nguy lên nhà Lăng Thái ngồi một lát, vốn nhìn quen những ngôi nhà cổ gần nhà, nhưng ông vẫn rất vừa ý với căn hộ này. Trang trí
đẹp, phong cảnh đẹp, vệ sĩ ở phòng khách cũng rất lịch sự lễ phép, chỉ
có một điểm đáng ngại duy nhất đó là ban công hoàn toàn bằng kính trong
suốt, ông lo nếu con gái ông đứng ở đó thì chứng sợ độ cao sẽ tái
phát...
Đương nhiên, lúc này ông Nguy không hề hay biết, căn chung cư cao cấp mà ông đang đứng đây, chính là nơi được mệnh danh là tòa nhà quý tộc bậc
nhất tại thành phố Z mà A Thành nhà hàng xóm từng nhắc tới - "Thanh
Phong Vọng Sơn" mà anh căm hận bấy lâu.
Sau khi đưa ông Nguy ra bắt taxi về nhà, cuộc sống của cặp vợ chồng mới
cưới chính thức mở màn. Một tuần sau, sau khi nghe thông tin chính xác
từ Nguy Đồng, hai cô bạn thân tròn mắt nhìn cô như đang nhìn một sinh
vật lạ. Nguy Đồng lại thở dài thườn thượt.
Không phải tiếng sét ái tình, không phải mối tình lãng mạn như phim Hàn, không có những lời thề non hẹn biển, chỉ có một con dấu đóng "cộp" trên tờ giấy đăng ký kết hôn... Cô nghĩ, chuyện hoang đường nhất trên thế
giới chẳng qua cũng chỉ đến vậy là cùng.
Trong công ty, ngoài Lục Lộ ra không ai biết vệ sĩ riêng của sếp lớn đã
một bước lên mây, trở thành phu nhân của tập đoàn Lăng Thị.[d☺n'> Cô vẫn
làm công việc vệ sĩ của mình như trước kia, trước mặt người khác vẫn một hai điều "Lăng tổng". Mỗi lần nghe cô gọi như vậy, Lăng Thái đều liếc
xéo cô, ánh mắt nửa như cười nửa như không. Thông thường khi bên cạnh có người khác, anh rất ít nói chuyện với cô. Đợi đến khi mọi người đều đi
khỏi, anh mới bắt cô sửa lại cách xưng hô, mỗi lần gọi sai trừ 5% tiền
lương.
Mệnh lệnh này được ban xuống, khiến tiền lương tháng này của Nguy Đồng
còn chưa kịp tới tay thì đã gần như không cánh mà bay, nhưng trước mặt
người khác mà bắt cô gọi thẳng tên sếp lớn thì cô không làm được, cách
duy nhất là khi có người khác cô tuyệt đối không gọi anh, chỉ khi không
có ai thì cố gọi tên anh thêm vài lần.
Hình Phong Phong nói dù gì thì hai người cũng đã kết hôn, thì nên sớm