Disneyland 1972 Love the old s
Ông Xã Không Thể Cưng Chiều

Ông Xã Không Thể Cưng Chiều

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323582

Bình chọn: 10.00/10/358 lượt.

a môi thơm lên, trút xuống tất cả nhiệt tình, không quan tâm một giây kế tiếp có thể hoàn toàn vạn kiếp bất phục, cô lôi kéo bàn tay anh lần nữa dò vào vạt áo cô, một giây cũng không uổng phí trực tiếp leo lên đỉnh núi mềm mại.

Nhìn như quyến rũ đơn giản nhưng cũng đã tiêu hết một lượng dũng khí lớn của cô, khuôn mặt cô đỏ bừng, lúc này không biết làm thế nào cho phải, cugnx may Thượng Quan Thác Dương vui mừng phát hiện mèo con to gan của anh cư nhiên lại không mặc áo lót, anh không thể chờ đợi thêm được nữa lập tức giành lại thế chủ động.

Anh kéo chiếc áo cản trở của cô lên, lòng bàn tay to lớn không chút khách khí đè ép bầu ngực mềm mại, tham lam ngắm nhìn không thể tưởng tượng được lại co dãn mềm mại như vậy. “Em thật đẹp. . . .”

Tay cô vô lực đặt trên đầu vai anh, cô xấu hổ không dám mở mắt, “Không nên nhìn em như vậy. . . .”

“Em cũng không nhìn anh, sao biết anh đang nhìn em?” Giọng nói khàn khàn vô cùng hấp dẫn, mị hoặc giống như là quỷ sa tăng tuyên bố sẽ tới.

Giống như ma quỷ nguyền rủa lại giống như giọng nói ra lệnh, uy lực không thể tưởng tượng nổi, cô không tự hcur ngoan ngoãn mở hai mắt ra, chống lại con ngươi muốn dọa khiếp lòng người.

Bắt được một giây này, dục vọng tràn ngập hai trong mắt càng trở nên cuồng vọng hơn nhìn chăm chú, đói khát không chút nào che giấu khiến cả ngừoi cô nóng lên, theo bản năng cô đưa cái lưỡi trăng mịm ra làm dịu đi đôi môi khô khốc, ngọn lửa trong mắt anh tựa hồ tùy lúc đều có thể đem cô đốt cháy.

Động tác nhỏ vô tâm của cô lại là cái cớ cho quỷ sa tăng gây ra sóng to gió lớn, anh chiếm lấy cánh môi mềm mại của cô điên cuồn bú liếm, tràn đầy sức lực phảng phất như muốn cướp lấy toàn bộ hô hấp của cô.

Ngọn lửa muốn quấy rối linh hồn cô điên cuồng tàn sát, đôi môi cô yêu kiều thở dốc, huyết mạch ở cổ nhảy lên, chứa đựng bờ ngực mênh mang, . . . tất cả anh đều không bỏ sót.

Cô cảm giác mình sắp tan chảy, khi đầu lưỡi anh bắt đầu đùa bỡn trên nụ hoa cô, cô không kịp rụt rè, quên mình rên rỉ vui vẻ.

Đầu lưỡi anh càng thêm mãnh liệt, giống như người khách đang rất đói rốt cuộc có được một cơ hội ăn no nê, miệng không ngừng thưởng thức nhựa hương trầm (Vú), anh lấy một cái tay gạt đi chiếc quần dài của cô, ngón cái cách một lớp lace thật mỏng vuốt ve hoa hạch, ngón giữa òn có lúc vô ý đưa đẩy ép chất lỏng chảy ra từ bối thịt dưới chiếc quần lace.

Kéo chiếc quần lót máu đen dính chất lỏng màu sáng trong ra, ngón tay dài di theo ướt át chen vào hoa động nhỏ hẹp của cô, cô khẽ kêu một tiếng, nhụy tâm còn cuồn cuộn chảy ra mật hoa, khoái ý cực đại cơ hồ nhảy lên đến đỉnh.

“Mèo con nhạy cảm!” Anh miem cười, mê luyến thật sâu nhạy cảm của cô, anh tăng nhanh tốc độ ngón tay móc lấy, thở gấp gáp như có như không thở ra, ái dịch chiêm chiếp, âm thanh đỏ mặt trong cả căn phòng khiến người say mê.

Khi anh đang chuẩn bị giải phóng nhiệt thiết giữa hai chân thì điện thoại vang lên phá hỏng không khí, không có ý định để ý tới chuông cửa phá hoại việc tốt của người khác.

“Có người tới. . . .” Tiếng chuông cửa vang không ngừng, Thượng Quan Phiên Phiên không cách nào mắt điếc tai ngơ.

“Bất kể ai, làm như không có ai ở nhà.” Anh cúi đầu hôn cô, cô lại không cách nào chuyên tâm.

“Đừng như vậy, đi xem là ai trước đã được không?” Cô cũng muốn tiếp tục làm tiếp, nhưng tiếng chuông cửa vang lên rất mau.

Thượng Quan Thác Dương nổi giận cặp mắt như muốn tóe lửa quét về phía điện thoại cạnh cửa, anh cúi người nặng nề hôn cô một cái, mới mang bộ dạng anh cả không tình nguyện đi về phía điện thoại.

“Là Hi cùng Tiểu Yên.” Đôi vợ chồng này ăn no quá sinh rảnh rỗi, không có việc gì chạy tới nhà họ làm gì?

Thượng Quan Phiên Phiên hít một hơi, cầm lấy quần lót chạy về phía cầu thang, “Anh cứ mở cửa trước, một lát nữa em xuống.”

Thượng Quan Thác Dương nhìn bóng lưng cô vội vàng bỏ chạy, bất giác bất đắc dĩ thở dài, bọn họ càng lúc càng giống tình cảm vụng trộm rồi.

Mở cửa, nhìn thấy vẻ mặt cười hì hì của Duật Đát Yên, lửa nóng trong lòng anh lại tăng lên.

Anh cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm cô, “Em lành nghề dùng ngón tay nhấn chuông cửa nhà anh sao?”

“Anh hôm nay ăn nhầm phải thuốc nổ à?” Tâm tình tốt đẹp của Duật Đát Yên cũng không vì vậy mà bị ảnh hưởng, cô bước nhẹ nhàng vào phòng khách, sau đó Viên Dập Hi cũng bước vào cửa với gương mặt cưng chiều.

“Hôm nay là chủ nhật, là ngày sum vầy, sao không mang cô bé nhà họ Viêm các cậu đi chơi tiết Thanh minh.” Dù sao người tới là khách, Thượng Quan Thác Dương cũng đè xuống lửa nóng trong lòng bên ngoài cười nhưng trong không cười hàn huyên.

Nhắc tới con gái bảo bối, Duật Đát Yên tự nhiên phát ra tình thương của người mẹ chói sáng, “Mẹ em mang con bé tới buổi đấu giá từ thiện.”

“Oh! Các người rốt cuộc cũng quyết định đem bán đấu giá tiểu ác ma đó rồi à?” Anh nửa trêu ghẹo nói: “Tiểu gia hỏa kia chỉ cần không nói lời nào, bằng vẻ ngoài ngọt ngào động lòng người của con bé, có thể hô giá rất cao.”

“Anh đây còn có điều chưa biết, tôi sợ con bé quá đáng yêu sẽ tạo nên xung đột giữa nhiều người, cho nên tôi quyết định trực tiếp bán