hắcđến sang năm mới được
nghỉp phép ."5555555,cái này tự do đã không có ,bây giờ mới chột dạ ?Như thế nào lại nhanh mềm lòng như vậy.
Chu Lăng đã chuẩn bị tốt tâm lý tùy quân ,cho nên liền gọi điện thẳng đến
cho chủ thuê nhà ,nói phòng trọ thuê hết kỳ này rồi trả phòng ,sau này
sẽ không thuê nữa .
Cô mỗi lần thuê nhà ,đều thuê kỳ hạn là một
năm ,mà vừa vặn phòng trọ còn đúng một tháng nữa là hết một năm ,báo
trước cho chủ nhà để họ còn tìm người đến cho thuê.
Cũng không
thể tưởng tượng được cô vừa mới hạ quyết định xong, đúng lúc đưa chồng
đi thăm người thân ,thì Ngô Ngôn nhận được điện thoại ,gọi anh lập tức
trở về đơn vị có nhiệm vụ .
Mà tính từ lúc kết hôn xong cho đến bây giờ ,ngày nghỉ của anh còn tám ngày nữa mới hết .
"Tiểu Lăng ,thật xin lỗi ,anh phải quay về đơn vị trước ."
Ngô Ngôn do dự nửa ngày ,cũng chỉ nói ,"Chờ nhiệm vụ xong rồi anh sẽ gọi điện thoại cho em được không?"
Chu Lăng mặc dù có chút mất hứng ,nhưng cũng biết đây là không có biện pháp ,ai kêu cô chọn lâu như vậy ,thích chọn người tham gia quân ngũ ,lại
còn là bộ đội đặc chủng.
Cô nghĩ nghĩ nói :
"Được rồi ,vừa vặn em về thành phố H ở lùi lại ,sau đó từ thành phố H trực tiếp đi đến quân đội của anh."
Ngô Ngôn thật có lỗi ôm cô an ủi :
"Em đem đồ đạc gửi đến địa chỉ này..." Anh nói địa chỉ cho cô , rồi dừng
lại "Quên đi ,hay là anh viết vào một tờ giấy ,để em còn dễ nhớ không sợ bị quên, lúc đi em chỉ cần cầm vài bộ quần áo ,ít đồ dùng cá nhân là
được ,cầm nhiều đồ lên xe không có tiện ,chờ em đến nơi ,anh sẽ ra nhà
ga đón."
Buổi chiều hôm đó Ngô Ngôn an vị ngồi trên xe rồi đi,
mua vé hơi muộn lên cũng khó mua ,may mà ở địa phương cũng có người quen bán vé ,nên Ngô Ngô mới mua được vé .
Tiễn Ngô Ngôn lên xe ,Chu Lăng không vội vàng ,mà mua vé xe của bảy ngày sau ,còn ít ngày ở nhà bồi lão ba lão mẹ.
Cô đã gả đi cho người ta ,lại chuẩn bị tùy quân ,bây giờ không giống như
thời điểm chưa kết hôn vẫn còn tự do ,muốn đến thì đến ,muốn đi thì đi.
Được cái bố mẹ Ngô Ngôn đều đã mất ,bằng không thời gian còn phải phân ra một nửa rõ rệt, để còn đi đến báo hiếu ông bà.
Chu Lăng về nhà đã hơn một tháng ,thế nhưng vẫn còn được đãi ngộ như bảo
bối ,giống như những lúc trước khi cô về nhà ,nguyên nhân là do cô ít về nhà , làm cho lão ba lão mẹ lúc nào cũng nhớ đến con gái ,nên cô mới
được đãi ngộ như vậy
Mỗi ngày đều có đồ ăn ngon cùng hoa quả ,việc nhà cũng không phải làm ,quần áo bẩn thì có máy giặt hỗ trợ.
Hơn một tháng không trở về ,trong phòng đã đầy tro bụi ,mất nửa ngày dọn
dẹp ,quet tước ,Rốt cục cũng xong ,Chu Lăng liền vội vàng tắm rửa một
cái ,tóc cũng không lau ,nằm xuống giường liền ngủ.
Cô ngồi trên xe lửa vốn là không ngủ đươc ,lại mệt mỏi nửa ngày ,thật sự là buồn ngủ không chịu được
Mấy ngày này , Chu Lăng vẫn giống như thời độc thân ,mỗi ngày chính là xem ti vi ,xem tiểu thuyết ,ngủ.
Thỉnh thoảng lại có chút phân tâm ,không lúc nào là không liếc mắt nhìn di
động một cái ,chỉ sợ quên không nạp điện , làm cho Ngô Ngôn không gọi
được.
Khó trách người ta vẫn thường nói ,khi kết hôn ,bản thân sẽ không còn giống như trước kia nữa ,chỉ sợ thường ngày thời gian đều
không đủ.
Vì thế trong lòng cô vẫn còn hơi vướng bận ,sẽ không
còn tự do như thời đôc thân nữa .Tương lai lại có con ,cô còn có thể một mình đi ra ngoài sao? Chu Lăng cảm thấy tiền đồ của mình thật là ảm
đạm.
Thôi mà không sao ,ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới ,cô nay
đã hai tám tuổi rồi ,nếu so với người khác ,thì cô còn được tự do nhiều
hơn vài năm ,hẳn là phải thoải mái mơí đúng.
Thời gian trôi qua
đi thật nhanh, cũng đã sắp đến ngày phải trả phòng , trong lúc trờ đợi
Ngô Ngôn ,chủ cho thuê nhà cũng đã đến đây mấy lần ,đều dẫn người theo
để xem phòng ,cuối cùng cũng đã có người quyết địhh thuê phòng, sang
tháng sẽ chuyển vào ở.
Chu Lăng vốn đang xem nếu Ngô Ngôn vẫn
không có gọi điện đến ,thì sẽ nói qua với chủ cho thuê nhà ,muốn thuê
phòng thêm vài ngày nữa ,nhưng xem ra bây giờ là không được rồi .
Không biết bao lâu Ngô Ngôn mới hoàn thành nhiệm vụ ,mới gọi điện cho cô ,nếu không thì cô sẽ trở về nhà ,mà nhỡ may về đến nhà rồi, Ngô Ngôn lại
gọi điện đến ,chẳng phải trở về phí công sao?
Cũng may ngày cuối cùng ở trong phòng trọ ,Chu Lăng thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà ,thì nhận được điện thoại của Ngô Ngôn.
"Tiểu Lăng anh đã hoàn thành nhiệm vụ , trở về đơn vị ."
Khi Chu Lăng nhìn thấy tên của Ngô Ngôn hiện ở trên màn hình ,bất giác cả
người run lên ,tự nhiên trong lòng ủy khuất ,khóc thành tiếng:
"Ngô Ngôn anh như thế nào mà bây giờ mới gọi điện cho em ,bên này phòng trọ đã trả , không có chỗ ở."
Ngô Ngôn còn cho tới bây giờ ,chưa thấy cô khóc qua ,bị hoảng sợ vội hỏi:
"Tiểu Lăng ,đừng khóc ,rốt cuộc làm sao thế này?"
Vốn đang không có gì ,lại có người an ủi , Chu Lăng lại không nhịn được nước mắt:
"Ở bên này phòng trọ của em đã hết hợp đồng ,mai sẽ có người mới chuyển
vào ,anh lại không có gọi điện ,em cũng không biết nên trở về nhà ,hay
làm sao bây giờ ,chìa khóa đã đưa cho chủ cho thuê nhà , nên t