h biết, chỉ có cô mới hiểu được điều anh nói. Từ Văn Diệu hiểu, nội
tâm anh đã đi lệch quỹ đạo, vấn đề này không đơn giản như giải quyết
chuyện giá cổ phiếu công ty, chỉ cần hai bên chủ thợ nói rõ là sẽ giải
quyết được mọi việc. Anh không biết mấu chốt nằm ở đâu, cũng không rõ có thể tìm ra biện pháp cứu trị hay không. Anh đã gian nan tìm từ ngữ để
kể cho Vu Huyên nghe.
“Nói vậy, đoàn tàu đã xuất phát và anh thì không đuổi theo kịp?” Vu Huyên hỏi.
“Đúng vậy.” Từ Văn Diệu gật đầu. “Sau khi đoàn tàu đó xuất phát, nhà ga liền
bị bỏ hoang, không còn chuyến tàu nào ngang qua đó nữa.”
“Anh muốn rời khỏi đó?”
“Rất muốn. Nhưng nhà ga đã hoang phế rồi, việc trùng tu nó lại chẳng phải chuyện anh biết.”
Vu Huyên ngẩng đầu lên nhìn anh hồi lâu, như đem hết mọi quyết tâm ra mà
đáp: “Em hiểu rồi. Anh hãy thử yêu thêm lần nữa, một lần chân thành
không toan tính sợ hãi, một lần nồng nàn oanh liệt khiến trái đất cũng
phải run rẩy xem sao.”
Từ Văn Diệu cau mày hoài nghi: “Làm vậy là giải quyết được vấn đề?”
“Không nhất định là sẽ giải quyết được.” Vu Huyên đắn đo một lúc. “Nhưng nói
không chừng lại có chuyện tốt xảy ra, biến cao nguyên băng tuyết Siberia thành thảo nguyên đầy hoa cỏ. Như vậy không phải sẽ còn thú vị hơn
sao?”
Từ Văn Diệu lắc đầu. “Không được. Anh không tự lừa mình được.”
“Lừa cái đầu anh đấy! Thôi nói thiệt với anh luôn, hiện tại có một người vô
cùng thích hợp với anh. Là Vương Tranh mà ngày đó anh từng gặp rồi đấy.
Cậu ấy là bạn học của em, rất hợp với anh, bây giờ cũng đang độc thân,
cậu ấy…”
Vu Huyên nói vô cùng nhiệt tình, cố sức tác hợp người
tên là Vương Tranh đó với anh. Vẻ nhiệt tình đó khiến Từ Văn Diệu không
khỏi lo lắng và hoài nghi, rằng cô đang phó thác Vương Tranh cho anh.
Có lẽ cô sợ sau khi mình chết rồi, sẽ không còn chăm nom cho Vương Tranh
được nữa. Từ đầu đến cuối cô lấy lý do mai mối đó chẳng qua cũng chỉ vì
lo lắng cho người kia, tới tận bây giờ cô cũng không hề nghĩ gì cho
mình.
Thứ tình cảm cố chấp đó khiến Từ Văn Diệu bị áp lực. Anh
không biết, đối phương phải có vị trí quan trọng thế nào trong lòng cô
thì cô mới làm được những việc này.
Có một việc không thể phủ
nhận, khi anh lần nữa gặp lại Vương Tranh, anh phát hiện ra thay đổi rất lớn từ cậu. Cậu giống như một chậu bonsai được chăm sóc kỹ càng trong
nhà kính, đột ngột bị người ta ném ra ngoài đồng hoang trơ lạnh. Dù bị
băng tuyết tổn hại, nhưng vẫn kiên cường mà sinh tồn. Những chiếc lá
tinh mỹ trơn bóng trước đây giờ mang đầy dấu vết của sương giá. Những
đóa hoa rực rỡ giờ cũng nở bung, nhưng màu sắc cánh hoa vẫn lộ vẻ ảm đạm điêu linh. Nhưng chính vì đã chịu suy tàn nên đến thời điểm nở hoa nó
vẫn kiên quyết mạnh mẽ vươn về phía mặt trời, mang vẻ đẹp hết sức đặc
biệt, khiến Vương Tranh không còn mang khí chất yếu nhược tầm thường
nữa.
Vẻ không tầm thường ấy khiến Từ Văn Diệu động lòng.
Nếu người thanh niên anh đã yêu rất lâu về trước, cũng có thể giãy giụa
thoát khỏi bẫy rập mà anh đã giăng ra, thì hẳn sẽ có được vẻ mặt kiên
cường dù đang trong những cơn mệt mỏi như Vương Tranh bây giờ.
Nếu người kia vẫn còn sống, nếu anh có thể sám hối trước đối phương, thì có phải anh cũng có thể tiếp tục vượt qua hay không?
Nói chuyện với Vương Tranh làm anh thấy dễ chịu, nhất là lúc hai người ngồi ở ngoài phòng cấp cứu, cứ anh nói một câu, tôi đáp một tiếng đó. Cậu ta nói rõ cảm nhận của mình về Vu Huyên, để anh biết, sự tồn tại của Vu
Huyên có ý nghĩa hết sức quan trọng, không phải chỉ với mình anh, mà còn cả Vương Tranh nữa.
Sau đó, khi anh đưa Vương Tranh về nhà rồi
quay đầu lái xe đi, qua kính chiếu hậu, anh có thể thấy cậu vẫn đứng
nhìn theo tới khi anh đi khuất hẳn. Sự lễ phép cứng nhắc như thế của
Vương Tranh, khiến anh bất giác thấy thật đáng yêu.
Trong nháy
mắt, anh bỗng trỗi lên xúc động muốn quay xe lại, bước xuống mà xoa đầu
Vương Tranh, rồi nói với cậu rằng, đừng học theo thói hư của Vu Huyên là cố gắng sống mệt mỏi như vậy.
Cố gắng, người mệt sau cùng vẫn là bản thân.
Nhưng Từ Văn Diệu không làm thế. Đó chẳng qua chỉ là một chút xao động, không đủ khả năng khiến anh làm ra chuyện gì đó. Anh nghĩ, nếu phải ôm Vương
Tranh vào lòng để cậu thành người yêu của anh, thì chẳng thà xem sự hiện diện của cậu đặc biệt như Vu Huyên, rồi tận lực quan tâm chăm nom cho
cả hai người, sau đó dựa vào họ tìm kiếm chút bình an và hy vọng nào đó.
Mấy ngày sau đó, Từ Văn Diệu thường xuyên đưa đón Vương Tranh đến bệnh viện coi sóc Vu Huyên. Ba người lúc nào cũng vui vẻ hòa hợp với nhau. Tinh
thần Vu Huyên rất tốt, thường tìm cách trêu chọc hoặc tranh luận với
Vương Tranh. Vương Tranh luôn nghe những gì Vu Huyên bảo, mỗi ngày nấu
một món ăn kỳ quái nào đó cho cô ăn, có một lần còn đặc biệt làm cho cô
món sủi cảo nhân đậu phụ củ cải. Vu Huyên khen tay nghề cậu không tiếc
lời, sau đó ra sức tự hào nhận kẻ có công sáng chế là cô. Từ Văn Diệu ăn thử một miếng cũng tấm tắc khen ngon.
Anh nhìn hai người họ, bỗng nhiên lại thấy như người thân đã sống cùng nhau rất lâu rồi.
Có một hôm, Từ Văn