rách. Mỗi năm cậu có thể lĩnh mười phần trăm lợi nhuận. Mời
cậu ký tên.”
“Có chuyện gì vậy cha?” Mạnh Thời nhìn cha hỏi.
“Thời ạ, đúng là nhà họ Mạnh có rất nhiều đồ quý.
Nhưng ông nội con cảm thấy những món đồ đó nếu cất trong hầm bí mật nhà họ Mạnh
cũng chẳng có ý nghĩa gì nên đã quyên góp cho nhà nước. Tình cảm của ông dành
cho các món đồ này, nói thẳng ra là thấy món nào rẻ thì mua, được giá thì bán
để kiếm tiền. Sau khi cải cách mở cửa, cha và chú Tần đã mang những món đồ còn
lại đi bán đấu giá để đầu tư. Hiện giờ trong hầm bí mật không còn đồ quý nữa,
sau này có tiền vẫn có thể mua lại được. Mặc dù ta không có việc làm, nhưng nhờ
có số tiền đầu tư đó nên vẫn duy trì được cuộc sống. Con muốn lập nghiệp, cha
cũng không phản đối. Trong người con mang dòng máu của nhà họ Mạnh, từ nhỏ con
đã biết đầu tư đánh quả, cho dù con tiêu số tiền làm ra vào mấy trò đua xe việt
dã mà con thích. Mấy chục năm qua, nhà họ Mạnh tuy không giàu nứt đố đổ vách,
nhưng ít nhất là có tiền cho cháu đích tôn ăn uống học hành. Hôm nay bảo con ký
vào tờ đơn này không có ý gì khác. Cha và chú Tần đã già rồi, gia sản này cũng
phải giao lại. Nhưng cha chỉ chấp nhận máu mủ nhà họ Mạnh, con thích lấy ai thì
lấy.”
Mạnh Thụy Thành nói vắn tắt xong, cười cười nhìn Mạnh
Thời.
Mạnh Thời sững người ra một lát rồi nhanh tay đón lấy
tờ đơn trong tay An Tử Hào, vừa ký vừa nói: “Con không cần lĩnh lợi nhuận, để
lại hết cho con trai con là được rồi! Dì út nói cuối năm nay có thể kiếm đủ vốn
rồi. Ngoài ra, lư hương hai tai đó không phải là con đánh quả, trước khi qua
đời ông nội đã nhờ chú Tần giữ cho con mấy món đồ quy, việc này chắc cha biết
chứ? Cha tưởng rằng con nhìn vào bức tranh gốc Mãnh hổ xuống núi của Trương Đại
Khiên để copy hả? Con cũng mang đi bán đấu giá rồi, cũng đi đầu tư rồi. Cha đã
quý Hy Hy từ lâu, tại sao cha không chịu nói ra? Quý cô ấy thì cũng có gì là
mất mặt đâu!”
Mạnh Thụy Thành nhìn sang chú Tần, thấy mặt ông không
biểu lộ cảm xúc gì, nghĩ đến cách làm để tài sản cho cháu đích tôn của mình bất
giác thở dài.
An Tử Hào và Vũ San thu gọn giấy tờ, cố nhịn cười cáo
từ. Chú Tần nói thêm một câu: “Thiếu gia, đừng trách lão gia nữa, ông cũng là
vì cậu thôi. Nếu không có nhiều sự chuẩn bị trước như vậy, cô Phùng Hy không
được thả một cách thuận lợi như thế đâu.”
Mạnh Thời cố cười gượng nói: “Vân vì cháu mà thôi. Cha
nói đi, làm sao mà cha và chú lại cấu kết được với Phụ Minh Ý?”
“Thế nào là cấu kết? Chẳng qua là cha muốn tìm hiểu cô
gái mà con quý mến mà thôi, tiện thể hỏi thăm tình hình của công ty cậu ấy. Phụ
Minh Ý đến làm tổng giám đóc để giúp việc cho ông bố vợ cũ, và cũng không muốn
để mất quyền lực của cậu ta. Công ty của họ rất mạnh, đầu tư có lãi nên cha đã
bảo luật sư An và Vũ San mua một số cổ phần để đó. Phụ Minh Ý đã kiểm tra ra
gốc tích của số cổ phần này, đương nhiên là muốn hợp tác với ta rồi.” Mạnh Thụy
Thành cười ranh mãnh.
Đây là chiêu ác nhất, mọi vấn đề đều nằm trong vòng
kiểm soát của ông.
“Đằng nào thì cũng co suy nghĩ xuất đầu lộ diện lo
thay cho nhà họ Mạnh, con cũng không phải gánh vác trách nhiệm này nữa, để có
thời gian thoải mái làm việc của mình. Con đi tìm Hy Hy đây. Con nói trước nhé,
cha đừng nói gì dọa cô ấy nữa đấy”. Mạnh Thời nhấc chân lên định đi, đột nhiên
lại quay đầu lại hỏi: “Vừa rồi cha nọi cơ? Cha còn hứa với Phụ Minh Ý cái gì?
Tại sao lại nhốt con đến hôm nay? Có thật là cha muốn để Phụ Minh Ý đưa cô ấy
đi không?”
“Cha có hứa với Phụ Minh Ý, cho cậu ấy cơ hội cuối
cùng, đây cũng là lần thử thách của cha đối với Phùng y. Nếu vì điều kiện trước
mắt mà cô ấy đi cùng Phụ Minh Ý thì cô ấy không xứng đáng được bước vào cửa nhà
họ Mạnh ta.”
Mạnh Thời nhớ đến cuộc nói chuyện với Phụ Minh Ý trong
xe ô tô. Anh chàng đó cũng điên rồi. Anh ta rắp tâm sắp đặt mọi chuyện, là muốn
để Phùng Hy hiểu được cảnh ngộ của anh ta tám năm về trước. Anh ta đã biết được
thái độ của cha từ lâu, mà vẫn còn muốn quyết một trận sống mái.
Chú Tần mỉm cười: “Cô Phùng Hy rất tuyệt, cô ấy không
đi theo cậu ta.”
Đương nhiên là cô ấy sẽ không đi theo anh ta, Phụ Minh
Ý đã đánh giá nhầm cô. Anh ta tưởng rằng sau khi cô đặt mình vào địa vị đó và
suy nghĩ sẽ tha thứ cho anh ta, anh ta không hiểu rằng cho dù có tha lỗi cho
anh ta, Phùng Hy cũng không thể quay trở lại nữa. Mạnh Thời nhớ đến những ngày
gần gũi, thân mật bên Phùng Hy, bĩu môi với vẻ không thèm chấp. Người mà cô ấy
yêu là anh, chứ không phải Phụ Minh Ý!
“Tại sao nhà họ Giang lại dễ dàng từ bỏ như vậy?” Mạnh
Thời lại hỏi thêm một câu.
Mạnh Thụy Thành và chú Tần nhìn nhau cười: “Nhà họ
Giang là dân làm ăn. Trong hầm bí mật của nhà họ Mạnh không còn là gì cả, tội
gì ông ấy phải gả con gái cho một người đàn ông không yêu con ông ấy? Tiền và
tình cảm, Giang Duy Hán phải nắm được một trong hai thứ mới yên tâm. Luật sư đã
tính toán rồi, nếu hủy hợp đồng với nhà họ Giang thì phải bồi thường ba phần
trăm cho họ. Đó là hợp đồng trị giá hàng trăm triệu tệ, vài triệu có đáng là
bao? Công ty CWE hứa