n dùng sức đến kỳ lạ, thử hai lần cũng
không thành công, "Tiêu Trúc, ngươi buông ta ra trước , có lẽ, chúng ta
nên nói chuyện một chút."
Nàng đột nhiên cảm thấy sợ.
Tính xâm lược của hắn bức nàng lui về phía sau.
Rất nhanh, lưng của nàng đã dính thật chặt trên vách tường, cái lạnh lẽo
xuyên thấu cái áo mỏng, giống như huyết dịch trên người cũng đọng lại
hết.
"Lăng Không, không ai chọn đàm chánh sự ở đêm xuân dạ, bởi
vì, chúng ta còn có chuyện riêng, quan trọng hơn phải làm đấy." Chân
mày, khóe mắt của hắn hiện lên ý cười ranh mãnh, lấy tay ôm khẽ eo của
nàng, đem cả người hắn ngã nhào ở trên giường.
Mặc dù đêm say rượi hôm đó, hai người giống như là vợ chồng thật sự, Lăng Không vẫn cảm thấy không quen.
Chưa bao giờ có người dám càn rỡ như thế đối nàng, càng không có nam nhân
nào có thể sát như thế, bọn họ đã lạy thiên địa, là vợ chồng chính
thức, Tiêu Trúc có tư cách làm như vậy.
Suy nghĩ lung tung, nụ hôn lẻ tà lẻ tẻ rơi xuống, dần dần đến môi.
Mộ Lăng Không trống rỗng, theo bản năng né tránh mấy cái, cũng bị thu phục rồi, dần dần bị hưởng ứng.
Tiêu Trúc vui thích cười yếu ớt, đem đầu lưỡi dò xét nhẹ nhàng tiến vào trêu trọc, một cái tay tuột xuống, tinh xảo cởi bỏ thắt lưng của nàng.
"Đợi chút. . . Ưmh. . ." Nàng kháng cự, nhưng bị biến mất do sự xâm nhập kịch liệt của hắn.
Kích tình giữa nam nữ, Lăng Không chỉ có thể coi là tay mơ, đầu óc bị hôn mê hai ba lần, chỉ biết ôm lấy cổ hắn, theo động tác của hắn, tâm tình
phập phồng.
Thỉnh thoảng, nàng có cảm giác không thể tin được với động tác của hắn.
Hắn là tiểu hòa thượng nha.
Làm sao lại thiên tài đến trình độ này.
Ngay cả chuyện như vậy, cũng rất thuần thục.
Hắn không để ý đến tâm sự chuyển hồi của người trong ngực, ngày này, hắn
mong đã lâu, tấm lòng nhiệt tình kia, đã sớm lấy mất tự chủ cuối cùng
của hắn.
Nàng là nữ nhân của hắn.
Thân thể mềm mại hoàn mỹ, từ nay về sau tất cả đều thuộc về hắn.
Hắn đang nỗ lực khiến cho cơ thể hai người giao triền với nhau, đồng thời giảm bớt sự ngăn
cách bởi các lớp y phục, thỉnh thoảng cũng có nút thắt không thể cởi
ra, Tiêu Trúc dứt khoát xé rách một cách dã man.
Áo hỉ của tân nương, từ nay về sau cũng không sử dụng được nữa rồi.
Lăng Không của hắn, cả đời này chỉ thuộc về một mình hắn.
Giá y chỉ có thể mặc một lần.
Cho nên, giữ hay không giữ, thật ra cũng không quan trọng.
Đầu lưỡi của Mộ Lăng Không không ngờ lại ngọt như thế, còn ngọt hơn so với mật, khiến người ta ngây ngất, làm cho hắn không thể nhẫn nại mà nhấm
nháp, không ngừng xâm nhập vào lãnh địa chỉ thuộc về một mình hắn, khiến cho người lần đầu ném trải chuyện mây mưa như nàng bước chân vào thánh
địa tình ái tuyệt vời nhất.
Mỗi một nụ hôn đều kéo dài đến mức
khiến người ta nghẹt thở, lại vừa điên cuồng đến mức làm cho tình cảm
mãnh liệt bùng nổ khắp toàn thân, Mộ Lăng Không dần dần quên đi tất cả,
dù cho y phục trên thân bị lột sạch từng chút một, dưới con mắt của Tiêu Trúc cơ thể lõa lồ của nàng đã từ từ lộ ra ……
Tiếng thở gấp giữa môi toát ra nhỏ đến mức không thể nghe thấy, cơ thể cũng bắt đầu uốn
éo. Khi không khí kích tình của phòng tân hôn lên đến mức cao trào
nhất, nàng chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng khô nóng, liều mạng dán chặt
lấy hắn, cơ thể dần dần cong lên, hy vọng có thể đạt được khoái cảm
càng lớn.
Hắn thở dài, trầm mặc một tiếng, vùi mặt vào cổ của Mộ
Lăng Không, hô hấp càng nặng nề nói: “Đừng nóng vội, chúng ta từ từ đến, nếu như quá nhanh sợ sẽ làm ngươi bị thương.”
Nàng nghe không hiểu lời nói của, phượng mâu trong suốt hé mắt nghi hoặc mà nhìn hắn.
Tiêu Trúc hơi nghiêng đầu, vẻ mặt yêu nghiệt, cúi người, bắt đầu một phen mây mưa mới, ngậm lấy cánh môi nàng từ từ ngậm nhấm.
Thế là, Mộ Lăng Không vừa mới thanh tỉnh được một chút lại một lần nữa bị
quấn vào vòng xoáy kích tình, phối hợp với động tác của hắn, nổ lực thả
lỏng bản thân, nhưng lại không ngừng uốn éo và run nhẹ từng trận.
Cuối cùng hắn cũng không còn nhẫn nại, những giọt mồ hôi nóng hổi từ trên
trán rơi xuống, nóng hầm hập mà trượt vào giữa hai bầu ngực tròn đầy của nàng. “Không cần sợ….. Lăng Không…… không sợ……để ta mang ngươi bay lên trời” nhẹ nhàng mà dụ dỗ
nàng, đổi lại nụ hôn nóng bỏng, đem hai cơ thể cuốn chặt vào nhau.
Hắn tìm đúng nơi rồi, từ từ đẩy vào, rất nhanh, cơ thể mềm mại dưới thân
liền biến thành căng cứng, rất đau, khiến Mộ Lăng Không từ trong cảm
giác thần kỳ của giác quan trở về hiện thực.
Không đợi nàng chất
vấn thì hắn đã lấy môi ngăn lại tiếng kêu đau của nàng, dưới lưng dùng
sức cố gắng chen vào thông đạo nhỏ hẹp kia, cùng nàng kết hợp hoàn toàn
với nhau,không còn một kẽ hở nào tồn tại.
Chưa bao giờ cảm thấy sinh mệnh phong phú như thế này.
Hắn suýt chút nữa chống đỡ không nổi, dừng lại trong chốc lát, đợi cho Mộ Lăng Không thích ứng.
Hôn lên những giọt lệ nơi khóe mắt nàng, hắn chuyển qua công chiếm cái cổ
mảnh khảnh mà thanh nhã của nàng, mỗi một tấc da cũng không bỏ qua, hoặc mút hoặc cắn, có nặng có nhẹ, rất nhanh khiến cho nhiệt đô cơ thể nàng
một lần nữa tăng cao, cơ thể