The Soda Pop
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328091

Bình chọn: 8.5.00/10/809 lượt.

ời

nàng.

Về phần tấm thân xử nữ là mất ở hôm say rượi hay hôm tân hôn, nàng vẫn chưa làm rõ được.

Hai người vừa nhắc tới loại đề tài này, Tiêu Trúc lập tức liền bắt đầu giả

bộ hồ đồ, thật sự nàng muốn không đứng lên, nhưng hắn lại càng giống như là giả ngây giả dại.

Người đàng hoàng thay đổi không thành thật, không thể nghi ngờ là một chuyện hết sức đáng sợ.

Tóc của hắn, mỗi sợi dài một tấc, khí chất của hắn cũng tà đi một phần.

Do Phật đến ma, mỗi ngày đều có chút biến hóa, hắn rõ ràng là cười nhưng nàng lại thấy có chút cảm giác lạ lẫm.

Mỗi lần nàng đều không nhịn được dùng sức dụi mắt, sau đó, mặt của phu quân sẽ cong cong lại gần, ‘ hỏi han ân cần ’. Cuối cùng nhìn đúng cơ hội, kéo nàng đi ‘ vận động ’.

Những cặp vợ chồng mới cưới nha, phóng túng nữa cũng sẽ không có người cười, mọi người hiểu.

Nàng không tiếp tục mang mặt nạ lên.

Thứ nhất là Tiêu Trúc mãnh liệt phản đối, nương tử của hắn khuynh quốc

khuynh thành, vì sao muốn núp dưới mặt nạ xấu xí bình thường, không để

cho người ngoài nhìn thì cũng thôi đi, ngay cả hắn đều nhìn không tới,

vậy cũng không tiếp thụ nổi.

Thứ hai là khuôn mặt này mặc dù chọc con mắt thiên hạ, cũng chưa có xuất hiện trên giang hồ, càng không lo

lắng có người tới gây lộn xộn ngày thanh lịnh của bọn họ.

Nàng rất nỗ lực có thói quen hơn một người ở bên cạnh.

Tiêu Trúc nhỏ hơn nàng, chăm sóc hắn cũng đã thành chuyện thiên kinh địa

nghĩa, nàng giống như các cô gái bình thường, học cây kim học sợi chỉ

may bộ đồ mới, đợi đến lúc hắn phải đi ra ngoài, sẽ đem canh bổ hầm cách thủy tốt nhất lên, căn giữ nhiệt độ, cố gắng đạt được hiệu quả tốt

nhất.

Vất vả như vậy, nếu có một ngày bị lấy hết.

Má của nàng đỏ một cái, nhổ một ngụm, trái tim nhảy loạn.

Cứ như vậy lập gia đình, thật là —— kỳ quái.

Cuối tháng bảy, hắn nói muốn đi xa nhà, học cách buôn bán của người ta.

Mộ Lăng Không muốn cùng đi, lại bị hắn cắt đứt ý niệm.

"Nương tử, Nam chủ Ngoại, Nữ chủ Nội, trách nhiệm của nàng là đem chuyện vụn

vặt trong nhà xử lý thỏa đáng, kiếm tiền thì giao cho vi phu là tốt

nhất.''

Hắn ưỡn ngực ngẩng đầu, cố làm bộ dạng thâm trầm, khuôn

mặt nhỏ nhắn hồn nhiên của đứa nhóc, quật cường mà kiên trì, làm cho

nàng không nhịn được bật cười.

Nhưng là, một khi cười ra tiếng,

Tiêu Trúc nhất định lại biết thẹn quá thành giận, sau đó dùng một loại

phương thức khác, hung hăng trừng phạt nàng, cho đến khi nàng hô to

không chịu nổi mới thôi.

Trải qua mấy tháng ở chung, giữa vợ chồng đã tìm được điểm cân bằng kỳ lạ.

Không cãi nhau, ngộ nhỡ thật sự có chuyện tranh chấp, cuối cùng cũng không

giải quyết được gì trong tình trạng vận động dữ dội, thở hổn hển.

Mộ Lăng Không không nhắc lại nữa, quay lại chuyện giang hồ.

Nàng bắt đầu có chút quyến luyến cuộc sống bình thường không có tranh đấu

này, mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ, buổi tối có hắn

bên cạnh, cảm nhận được thân thể của hắn tỏa ra nhiệt độ nóng rực, còn

có lực hô hấp đều đều, đang ở bên gối, hắn thậm chí sẽ như bạch tuộc, ôm lấy nàng, một giờ một khắc đều nguyện không chia lìa....

Nàng thích.

Thật sự rất thích.

"Phu quân, bạc của chúng ta đã đủ dùng, lần trước chàng cho thiếp một xấp

ngân phiếu, đủ để chi tiêu trong phủ.'' Trên thực tế, vài chục vạn lượng bạc, coi như bọn họ quá tay tiêu xài, sợ là ba đời cũng không hết.

Tiêu Trúc tán đồng gật đầu, ''Hiện tại là có thể, nhưng mà tương lai, dùng

nhiều cho mấy đứa trẻ, vậy thì không đủ, nàng nghĩ thử xem, chúng ta ít

nhất cũng phải sinh một chục đứa, con trai con gái, mỗi đứa là 6, tiểu

tử thúi sẽ phải lập gia đình, chuẩn bị gả khuê nữ, phải chuẩn bị đồ cưới phong phú, nàng sẽ sinh bảo bảo cho ta, cái gì cũng không thể uất ức."

Mộ Lăng Không tiếp tục trợn mắt cứng lưỡi, trên thực tế, gần đây nàng

thường bị hắn lôi ra ngoài lý luận sống thực tế, nói không ra lời.

Hắn. . . Hắn. . . Hắn. . . Không phải là nghĩ quá nhiều rồi.

Một chục, mười hai đứa bé?

Cúi đầu, nhìn chằm chằm bụng bình thản như cũ, nhìn thật lâu.

Như thế nào nàng cũng không nghĩ đến, trong bụng có hình dáng của bảo bảo.

Mười hai! ! !

Thật thua lời nói của hắn.

Hừ, người mà mang thai, sản xuất, bị tội, chịu khổ là nàng.

Mà hắn, chẳng qua là phụ trách ‘ gieo giống ’, trên thực tế, chuyện tạo

đứa bé mới là nhân tiện hoàn thành, phần lớn thời gian, hắn mới là cả

người vui vẻ, sung sướng liên tiếp . ''Nương tử, nàng

ngoan ngoãn ở trong nhà, chờ ta trở lại, có đúng hay không?" Có lẽ nhìn

thấy mộ mặt hơi khác thường của nàng, hắn lập tức chuyển đổi vẻ mặt, tội nghiệp bắt được tay áo của nàng.

Nàng dở khóc dở cười, ''Thiếp không đợi chàng, còn có thể đi đâu? Phu quân, hôm nay chàng chơi tuồng đủ chưa.''

"Vừa nghĩ tới nhiều ngày không thấy được Lăng Không, trong lòng của ta cảm

thấy thật là khổ sở, bây giờ mặc dù chưa có chính thức lên đường, thì đã bắt đầu có cảm giác nhớ nhung.'' Hắn càng nói càng dũng cảm, động tay

động chân, thuần thục cởi ra nút áo, tiến quân thần tốc, hoàn toàn không để ý tới nàng giãy giụa theo thói quen.

Dù sao đến cuối cùng, người thắng đ