Ring ring
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328645

Bình chọn: 8.5.00/10/864 lượt.

ổ lộ tâm ý còn kịp không, đợi lát nữa ăn

uống no đủ, nàng có hơi sức, có lẽ muốn đem hắn thành chân vịt rồi, da

thịt cũng ăn hết, ngay cả xương cũng phải nghiền nát thành bột phấn.

Mộ Lăng Không liếc hắn một cái, ánh mắt nhàn nhạt, toàn bộ tâm tình trong nháy mắt lùi về phía đáy mắt, trầm tĩnh đáng sợ, "Ăn cơm trước đi."

"Ừ." Hắn khóc không ra nước mắt.

Sự tình vốn không nên là cái bộ dáng này nha. Tại sao tất cả sự tình bất lợi với hắn lại đến cùng lúc vậy??

... ...... ....

Sau khi cơm nước no nê, hắn khách khí 'xin' ra khỏi phòng, mặc dù võ công

của nàng bị khống chế, khí thế lại cường đại, đơn giản là chỉ dùng ánh

mắt, đã khống chế được thói quen cười cợt lừa dối của người khác, thừa

dịp hắn mất hồn, đuổi đi thành công.

Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng canh chừng ở cửa.

Nhìn thấy chủ tử ra ngoài, lập tức nghênh đón.

Sắc mặc của hắn lo lắng, cắn chặt răng, khẽ hừ hừ, hai con mắt hướng thẳng

vào hai thi vệ siêu cấp không thức thời đang vây xem náo nhiệt.

"Tiểu Nam đi xuống, kêu người chuẩn bị bàn thức ăn đưa lên, Tiểu Bắc đi dọn ghế, Bổn vương mệt mỏi."

Mộ Lăng Không ăn sảng khoái, hắn lại không có vận khí tốt, lo lắng đề

phòng, không có hạt cơm nào vào bụng, chăm chú nhìn sắc mặt của nàng,

cái gì cũng quên rồi.

Lúc này bị gió lạnh thổi vào, đói bụng và

mệt mỏi cùng nhau xông đến, tự nhiên cũng không có tính khí tốt, vẻ mặt

âm trầm muốn đòi mạng.

Hắn thật sự muốn một cước đạp cửa, không cho phép bất kỳ chướng ngại nào ngăn cách giữa hắn và nàng.

Chỉ là phải nhẫn nại chờ, còn phải tuân thủ.

Tâm tình nàng rối loạn, đang hết sức nhẫn nại, ép quá gấp, ngược lại không tốt.

Nàng cần thời gian suy tư.

Nhưng hắn, cũng nguyện ý cho nàng thời gian đầy đủ.

Bên trong phòng ngủ, nàng ngồi yên trước bàn trnag điểm, lặng lẽ nhìn về cái bóng của mình.

Nàng vốn cho rằng sắc mặt mình tái nhợt, lệ rơi đầy mặt, mặc kệ lúc đầu ý tứ ra sao, hắn cũng nhất định lừa nàng.

Nhưng người trong kính, sắc mặt lại cực kỳ đỏ, mặt mày ẩn tình (ẩn chứa tâm

trạng), mặt phấn hoa đào, khóe mắt nở nụ cười, đầy tràn hạnh phúc.

Bàn tay trắng nõn nâng lên, lẳng lặng che nhịp tim đang nhảy loạn trong ngực, môi nàng cong cong, cười yếu ớt hóa thành cười to.



Tình hình vừa nãy, thật sự rất buồn nha.

Nàng có cảm giác sảng khoái được lật người làm chủ nhân.

Trước kia vẫn cho rằng Tiêu Trúc tuổi còn nhỏ, khắp nơi nhẫn nhịn, dung túng, cưng chiều, cũng không giận dỗi cùng hắn, cho dù bị hắn trêu ra khí

giận, cũng nhịn.

Mà nay, tình thế thay đổi lớn.

Hắn mới là tuổi lớn hơn.

Vì vậy, giờ đến phiên hắn bao dung nàng.

Sau khi cười xong, , tâm tình sảng khoái rất nhiều, vẻ u sầu lại lần nữa leo lên đuôi lông mày.

Tiêu Trúc biến thành Đế Tuấn, hoàng hậu nàng muốn động thủ giết biến thành mẹ ruột của hắn, lần này thảm.

Tuân thủ mệnh lệnh của sư phụ, thì đồng nghĩ với việc hạ thủ với mẹ chồng,

nàng yêu ai yêu cả đường đi, cho dù chết cũng không chịu làm thương tổn

người thân của phu quân.

Vậy mà, sự phụ phải làm thế nào, tính

khí người nóng nảy, lại mười phần bá đạo, nếu như biết chyện, nhất định

tới đây gây khó khăn.

"Ai." Khẽ thở dài một tiếng, vẻ u sầu đầy mặt, nàng và hắn có khoảng cách nhất định, giống như càng ngày càng xa.

Cửu hoàng tử nước Mạc Thương, không lau sau làm thái tử, lại mấy năm nữa, thuận tiện đăng cơ làm hoàng đế.

Mà nàng, vẫn là tiểu cô nhi lai lịch bí ẩn, thân phận phức tạp, không chỗ nương tựa, vô thân vô cố.

Lưu lạc giang hồ, không chỗ để dừng lại.

Thật vất vả mới có nhà, đang muốn mượn cơ hội dừng lại, lại bỗng nhiên phát

hiện, tất cả cũng chỉ là trăng trong nước hoa trong gương, là hư ảo,

không có ý nghĩa.

''Nương tử, than thở dễ dàng hóa lão, nàng nhìn vi phu, ngày ngày cười, ngày ngày ít, thanh xuân không ngã.'' Người

trong viện đều bị hắn đuổi ra ngoài, Tiểu Nam và Tiểu Bắc đổi vị trí,

canh giữ ở cửa viện, hắn thu lại vẻ mặt lạnh lùng, lại bắt đầu cợt nhã,

nỗ lực nhét thức ăn vào mồm, nhai cật lực, còn phân thần ra, dính vào

cùng nàng.

Cho dù giờ phút này không nghĩ đến chống đối lại hắn, nữ nhân trong phòng cũng bị trêu chọc, hiện nụ cười.

Làm ơn, cái khuôn mặt non nớt của yêu nghiệt kia rõ ràng là do trời sinh, lại còn thuận miệng nói xạo.

Không để ý tới không để ý tới, chính là không để ý tới.

Hai người còn đang chiến tranh lạnh, nàng nhất định phải chịu đựng, tuyệt không thỏa hiệp.

Cho đến. . khi nàng nghĩ được biện pháp hoàn mỹ nhất, khiến cho sự phụ hủy

bỏ mệnh lệnh kia, hao tổn tâm trí, nếu để người biết nàng không hoàn

thành nhiệm vụ lại còn thành con dâu của mục tiêu, ngoài vẻ tức chết, sợ là hận lên cả nàng.

Nếu có khả năng, nàng thật sự không muốn

trêu chọc đám người chỉ biết giết người, mà không có tình cảm sư tỷ muội của người phàm.

"Lăng Không, ngươi có nghe phu quân nói chuyện

sao?" Hắn dùng chân đá đá cửa, ''Chúng ta có mấy chuyện không khai thông tốt, lại không là vấn đề có tính nguyên tắc, tâm ý của vi phu với nàng

không có một tia giả dối, nàng chỉ cần nhắm mắt hồi tưởng lại, là có thể tìm thấy đáp án.''

Ngực của nàng mềm nhũn, đang bị hắn dễ