dàng làm cảm động , lại có tiếng buôn bán từ ngoài truyền đến.......
''Mỗi ngày ta đều tốn lực nha. Yêu nàng sâu đậm, lại có bao nhiều cuồng dã,
miệng có thể nói dối, thế nhưng một vài chi tiết nhỏ lại bày ra được
chân tướng sự việc.''
Phốc! ! !
Nàng uống một hớp trà nóng, phun ngày tại mặt gương của bàn trang điểm, nước động đến, phản trở lại, nơi nước chảy đều là.
Nàng nên nghĩ đến, tuyệt đối không nên cùng hắn nói chuyện mà lại ăn uống.
Căn bản hắn là yêu nghiệt do trời phái xuống, để làm phiền cuộc sống của nàng đến nặng nề.
Không sai, nhất định là như thế.
Hắn chính là kiếp nạn của nàng.
Không tránh thoát, chạy không khỏi, chỉ có thể nhắm mắt, bị động tiếp nhận.
''Nương tử nếu như nàng còn không tin, hay là chúng ta thử một chút.'' Ợ lên no nê, hắn đứng lên, mở rộng tay chân, đã không có kiên nhẫn chờ đợi thỏa
hiệp. CHo nàng thời gian
một bữa cơm suy tư, thật ra thì cũng không tính là chuện nhức đầu khó xử lý, nàng nhất định đã có đáp án chính xác.
''Nàng không cần nói, vi phu coi như nàng đồng ý nha.'' Hắn động tay động chân mò lên cửa, vừa định dùng sức đẩy. . .
Mộ Lăng Không mắt lạnh thoáng nhìn, bình tĩnh nói: "Phu quân, chúng ta cần tự mình tỉnh táo.''
''Đã bình tĩnh qua nha.'' Hắn nói năng hùng hồn, thời gian ăn một bữa cơm
đều đi qua rồi, ''Vợ chồng gây gổ, đầu giường nháo, cuối giường hòa,
Lăng Không, nàng phải cho ta cơ hội, chúng ta mới có thể ở trên giường
giảng hòa. . ."
"Câm miệng!" Hét lớn một tiếng, vốn nàng không
muốn biểu lộ tâm tình, nhưng cuối cùng vẫn là chưa thành công, âm thanh
rít gào so với bình thường cao hơn.
Đế Tuấn rục cổ lại.
Bờ môi lại hiện ra ý cười vô lại.
Ầm ý tức giận so với giằng co trong yên lặng tốt hơn.
Nữ nhân của hắn hắn hiểu, chỉ cần khiến hỏa khí của nàng phát tiết sạch, nàng cũng sẽ không căm tức chuyện lúc trước.
Căn bản nàng cũng không mang thù.
Những chuyện khiến nàng không thích cũng chỉ có thể dừng lại một chút, đợi
nàng bình thường trở lại, nửa điểm dấu vết cũng sẽ không còn tồn tại.
Đế Tuấn không có kiên nhẫn chờ đợi từng bước, mấy tháng không gặp, thật
vất vả mới gặp, nơi nào cam lòng đem thời gian dùng để gây gổ.
Vẫn phải là nghĩ biện pháp tốt mới đúng.
"Hảo hảo hảo, ta câm miệng, chỉ là, Lăng Không, sự việc của chúng ta có thể
để sau, trước mắt có chuyện lớn nhờ nàng phân giải.'' Đế Tuấn tán dương hướng về phía Tiểu Bắc giơ lên một ngón tay cái, bởi vì thị vệ rón rén
đến gần, trong tay bưng một cái mâm thật to, bên trên là hoa phục gấm
sắc mà thái tử phi mặc.
Hắn không biết hai thị vệ thích kề cận hắn, theo đuôi hắn là từ đâu đến, chỉ là giờ phút này, trùng hợp với thứ hắn đang cần.
Vì vậy không tiếc rẻ ném thêm một ánh mắt tán dương, đối với sự tồn của Tiểu Nam và Tiểu Bắc, bắt đầu không có bài xích.
Ai cũng thích nô tài bên cạnh có ánh mắt, , đúng lúc nhảy ra giúp đỡ.
''Nương tử, chẳng lẽ nàng lại nhẫn tâm nhìn thấy vi phu gặp khó khăn sao, đên
ngủ không yên, rụng thêm nhiều tóc sao?'' Ngoắc ngón tay về phía Tiểu
Nam và Tiểu Bắc, ý bảo bọn họ lại gần chút, đứng ở phía sau.
Cũng không duy trì vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, tiếp tục giả trang vẻ mặt đáng thương.
Mà hai người đã quen vẻ mặt cửu hoàng tử bá đạo, đối với thị về thì nguội
lạnh, luc này con ngươi đã muốn nhanh rớt xuống đất, thật không dám tin
bộ dạng ẩn của chủ tử là như vậy.
Quá giả dối.
Cái giọng nói mềm mại dịu dàng mới vừa rồi, thật sự là do thái tử gia tương lai của bọn họ nói ra sao?
Cái thế giới này cũng quá quỷ dị rồi.
Chẳng lẽ là nằm mơ?
Đúng, nhất định là vậy.
Tiểu Nam dùng sức cấu vào bắp đùi của mình, mà Tiểu Bắc lại vươn tay vào mặt.
Lúc này bọn họ cần chút đau đớn để khẳng định sự thật ở trước mắt.
Nữ nhân trong phòng, cười một cái :''Phu quân, tóc ngắn của chàng cũng
rụng từng mảng sao? Đây là động tác có độ khó cao, Lăng Không bội phục."
Cửu hoàng tử lại không cảm thấy có gì không ổn, tiếp tục làm bộ đáng thương giọng dụ dỗ :''Nàng không tin sao? Nếu không mở cửa ra một chút xem đầu của ta, có phải bóng loáng giống như hồi trước không? Lăng Không, nàng
muốn phu quân làm hòa thượng lần nữa sao? Tiểu nương tử ngoan, mở cửa
ra, giúp phu quân, giải quyết vấn đề khó khăn trước mắt.''
Dừng lại một chút, lại nói ''Đợi vượt qua ải khó trước mắt, nàng vẫn còn giận, vi phu tuyệt không ngăn cản.'' Hắn nói nghiêm trang, ngược lại nàng có chút chần chờ, ''Chàng làm sao vậy?''
Mặc kệ như thế nào, đều là phu quân của mình.
Mặc dù nàng không hài lòng hành vi của hắn trong quá khứ, nhưng trong lòng vẫn nhớ hắn.
''Nương tử mở cửa ra trước, cách một tầng, nói không rõ nha...'' Nghe giọng nói của nàng đã giãn ra, nội tâm hắn mừng thầm, vội vàng tăng thêm độ mạnh
của lời nói, đuôi lông mày theo tâm tình biến hóa sinh động hếch lên,
cũng không quên liếc ánh mắt mấy cái sang Tiểu Nam và Tiểu Bắc.
Mấy người càn rỡ, cư nhiên mở miệng lớn như vậy, là đang cười hắn sao?
Hừ, đọi lát nữa tính sổ với các ngươi.
Hai thị vệ một nam một nữ cuối cùng cũng chú ý đến sát ý trong đôi mắt to
tròn đáng yêu kia, ho nhẹ một tiếng, rút ngắ
