Snack's 1967
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328981

Bình chọn: 7.5.00/10/898 lượt.

sao.

Hắn khẽ ép người xuống, đem phần lưng rộng rãi đưa đến trước mặt nàng, "Đến nha, đi lên nha, Lăng Không, ta muốn cõng ngươi, đi thẳng đến già,

tương lai có ngày nàng già rồi, nhiều nếp nhăn trên mặt, ta cũng cõng

nàng mãi mãi.''

(mình cũng muốn có nam nhân như này nha oaoa)

Đây thật là một trong những tâm tình cảm động nhất trên đời.

Nàng khụt khịt cái mũi, cảm thán bản thân lại cư nhiên bị hắn dễ dàng làm

cảm động, ''Dáng dấp ngươi còn trẻ thì hay sao? Hừ, nếp nhăn nhiều thì

sao, nếp nhăn của ngươi tám phần là nhiều nhất, 50 bước cười 100 bước."

Đế Tuấn cười hì hì nói, "Nương tử, nàng không thích dáng dấp non nớt của

vi phu, thật ra ta cũng không thích, từ nhỏ đến lớn, gương mặt này cũng

gây ra không ít phiền toái, ummm, cùng lắm về sau lúc gặp nàng, ta hóa

tranh thành thật một chút, lựa chọn màu sắc người lớn một chút, bằng

không. . . râu ria thì như thế nào?''

Trong đầu nàng trong nháy

mắt xuất hiện một khuôn mặt kiểm trướng ra bộ râu ria quai nón chướng

mắt, cảm giác kia cực kỳ quái dị, gò má của nàng co quắp nhẹ, rất có

tiết tấu, lúc nào cũng có thể cười to.

Đế Tuấn, giống như là tiểu phu quân của nàng, , thân phận thay đổi, số

tuổi thay đổi, nhận thức lúc đầu trong đầu cũng thay đổi, nhưng chỉ có

bản chất của người này, một chút xíu cũng không đổi.

Mà nàng thích nhất là mặt này của hắn.

Một tia xa cách cuối cùng, trong ý cười đùa giỡn của hắn đã tan thành mây khói.

Nàng ngửa lúm đồng tiền đẹp lên ngăn cản hắn, sau đó sau khi thu lại tỉnh táo liền duy trì nét mặt lạnh từ trước, cười yếu ớt.

''Mới vừa rồi không phải ngươi nói gặp nạn sao....thế nào?'' Bị hắn làm loạn nửa ngày, thiếu chút nữa quên mất chuyện đúng đắn.

Hắn nhếch miệng cười một tiếng, dắt tay nàng đến bên bàn, ''Nương tử, hai

ngày sau, là lễ sắc phong thái tử, phụ hoàng thuận tiện muốn đòi con dâu cho ông, cho nên nàng mặc thử cung trang của thái tử phi, nếu không

hợp, vi phu cho người đi đổi.''

Đầu của nàng hôn mê :''Thái tử phi cái gì.''

Lời nói quá nhanh, nàng có chút theo không kịp.

''Ta là thái tử, nàng không phải chính là thái tử phi.'' Hắn đáp nhẹ nhàng linh hoạt, không thấy nửa điểm không ổn.

''Đợi chút, ta thành thái tử phi lúc nào?'' Giọng nói của nàng phát khô, đội

nhiên thấy giữa nàng và hắn tồn tại vấn đề không khai thông.

"Ta

là thái tử, nàng là vợ duy nhất của ta, đó không phải là thái tử phi

sao, nha đầu ngốc." Đế Tuấn khả ái trừng mắt nhìn, tiến gần lên, dùng

phương thức cực kỳ tình sắc ngăn lại cái miệng của nàng, thừa dịp nàng

mất hồn, lặng lẽ đem đầu lưỡi vào dò xét, dây dưa đáp trả nàng.

Thật lâu sau, Đế Tuấn mới thả nàng ra, mặc cho hai gò má ửng hồng, tràn đầy say mê té vào trong ngực.

''Nào, phu quân giúp nàng cởi áo, Lăng Không của ta nhất định mặc trang phục này đẹp nhất.''

Trong mắt rõ ràng không có ý tốt, mục đích vì sao, hai người cũng biết rõ.

Đầu còn đang choáng

váng của nàng thoáng chốc phục hồi lại tinh thần, che lại nút áo, không

cho phép hắn cởi tiếp, ''Đế Tuấn, ngươi chắc rằng hoàng thượng sẽ chấp

nhận một cô gái dân gian làm chính phi sao.''

Bờ môi của hắn lặng lẽ thấm ra ý cười, móc ra trong ngực mẩu giấy, nhét vào trong tay nàng, sau đó bế ngang nàng, sải bước đi đến giường.

Ăn uống no đủ, hắn lại cảm thấy ‘ hăng hái dồi dào ’, giống như muốn không đủ nàng.

Sau khi đọc xong nàng chấn động, có chút không tin nhìn lại mấy

lần......Không để ý bả vai vẫn còn đau, dùng cánh tay bị thương đẩy nam

nhân đang bận rộn ở ngực nàng ra, cự ly đúng lúc hai người đối mặt, bốn

mắt đụng chung một chỗ, "Đây là cái gì? ?"

"Mật chỉ, phụ hoàng tự tay viết, nhìn, nơi này chính là dấu ấn của ngọc tỷ.'' Hắn ‘ tốt bụng

’ giải thích, tốc độ cực nhanh, nói dứt lời lập tức muốn trở lại vị trí dành riêng cho hắn, đêm chuyện lớn chưa làm xong tiến hành tới cùng.

Mộ Lăng Không không sợ làm phiền hắn, đẩy hắn ra, ''Phụ hoàng của ngươi cho người tùy ý cưới vợ.''

''Tất cả chứng cứ đều cho nàng xem, còn không tin.''

Hắn không hài lòng khẽ cắn bàn tay nàng, Lăng Không co rụt lại tay, sau đó nhân cơ hội tiếp tục chấm mút.

"Ta không hiểu rõ." Thân thể truyền đến từng trận cảm giác run sợ, nhiệt độ quen thuộc nhanh chóng xâm chiếm toàn thân, nàng cắn chặt lấy đôi môi,

nếu không tiếng mềm mại sẽ thoát ra, duy trì trấn định, hi vọng không

nhanh như vật mất lý trí/

Nàng có lời muốn nói cùng hắn.

Không hiểu rõ, không minh bạch, sao có thể muốn trên ga giường đây.

"Ngoan, cởi quần áo, chúng ta thử một chút buổi lễ mặc xiêm áo, đây chính là chuẩn bị đặc biệt cho nàng đấy.'' Một bên hắn hấp dẫn, một bên nửa nóng, lấy thay quần áo vì cái tiếng, hành động vì tấm lòng.

Mỗi tấc thịt lộ ra, đáy mắt hắn lại nóng bỏng một phần, bàn tay chạy trên thân thể mềm mại, tránh vết thương, hết sức cẩn thận.

''Ngộ nhỡ phụ hoàng không đồng ý thì làm thế nào?'' Nàng vẫn lo lắng, thân

phân thái tử phi đại biểu nhiều ý nghĩa, ngay cả đứa trẻ trên đường cũng biết, tương lai hắn đăng cơ, thái tử phi sẽ danh chính ngôn thuận đứng

đầu tam cung, trong triều nàng không có căn cơ nào lập tức sẽ