n đứa nhỏ nguyện ý làm việc cho mình.
Tiêu hoàng hậu ngước mắt nhìn lên, liền đoán được ý tưởng của ông, mặt không biến sắc mím môi cười yếu ớt.
Trận đấu của phụ tử, tiến hành đã nhiều năm, có thắng có thua, hơn nữa còn kéo dài tiếp tục.
Một bên là tướng công, một bên là con của mình, bà không muốn nghiêng về bên nào.
Đạo lý vợ chồng, mẹ con, cũng là quan hệ bình đẳng, thời gian lâu, sống chết mặc bây chính là phương pháp tốt nhất.
Đấu trí đấu dũng trong phạm vi hợp lý, cũng là một phương pháp liên hệ tình cảm tốt nhất.
Cảm giác thân thích trong hoàng gia vốn rất mỏng manh, bà vui vẻ nhìn thấy
Linh Đế đặt nhiều tư tưởng trên người tiểu cửu nhi------cho dù là quan
tâm cũng tốt.
Trong phủ Tông Nhân, một cỗ hơi thở âm trầm phảng
phất, tiểu quan Ty Chưởng Ngọc Điệp run lẩy bẩy quỳ gối dưới chân, ngồi ở trên, chính là cửu hoàng tử ngày mai chính thức được sắc phong thái tử.
Khuôn mặt em bé đáng yêu có một mảnh lạnh lùng nghiêm trang, uống trà không
nhanh không chậm, mười phần kiên nhẫn, chờ đợi người khác đến.
Không lâu lắm, một hồi tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, lúc này Đế Tuấn mới nâng lên ánh mắt sát khí, cười lạnh ra khí lạnh âm trầm.
"Ty chức tham kiến Cửu điện hạ, làm phiền ngài đợi lâu." Hà Thái Sanh chính là người của phủ Tông nhân, mới gần canh ba đã bị thuộc hạ gọi dậy từ
chăn ấm, mấy ngày gần đây vì lễ sắc phong của thái tử nên rất nhiều
việc, chuyện lớn chuyện nhỏ cũng phải tự mình hỏi, chỉ sợ xuất hiện cạm
bẫy nhỏ, bị người ta tóm lấy nhược điểm.
Thật vất vả chuẩn bị, vạn lần không ngờ tới, vào giờ phút này cửu hoàng tử xuất hiện bên trong phủ Tông nhân. Đế Tuấn không muốn hàn huyên khác sáo với hắn.
Rút ra hai từ giấy từ trong tay áo đặt trên bàn, ''Dòng họ của thái tử phi, ngày sinh tháng đẻ ở đây, ngươi tìm người khắc văn thư.''
Mồ hôi lạnh của Hà Thái Sanh chảy ra, cũng không dám dùng tay áo lau đi, nặn
ra nụ cười gượng, nói lắp bắp :''Thuộc hạ không nhận được chỉ thị/''
"Cho ngươi." Hắn sớm có chuẩn bị, giơ tay lên, đưa tới trước mặt, nhìn Thái
Sanh mở ra, xem xong lại cung kính gói vào, lạy vài cái, đưa lại trong
tay hắn.''Đi ban sai thôi." (ban sai là việc bắt phu và trưng thu tài
sản cho quan phủ ngày xưa.)
"Chuyện này. . ." Làm sao không dám đồng ý, cũng không dám không đòng ý, cương quyết quỳ ở đó.
"Thế nào? Lời nói của bổn vương, trước mặt Hà đại nhân không có tác dụng
sao?'' Đế Tuấn không từ trước không là một nam nhân kiên nhẫn, hơn nữa
chưa học qua hương vị bị cự tuyệt.
Sự dừng lại của Thái Sinh đã
đem đến sự bất mãn của hắn, mặt vốn có màu lạnh, lúc này khí lạnh đã kết thành thực thể, đem tòa nhà lớn của phủ Tông Nhân kết thành băng, người lạ chớ vào.
Không phải, không phải, Điện hạ không nên hiểu lầm." Cuống quít khoát tay, bị trừng bởi ánh mắt lạnh của cửu hoàng tử, rất
không có nghĩa khí cuộn thành một đoàn.
Tên của Đế Tuấn, văn võ cả triều, cái nào không biết, Thái Sinh chỉ là một người nho nhỏ trong phủ, không có gan to dám cãi lời.
Chỉ là chuyện trước mắt, là muốn khắc ngọc điệp cho thái tử phi. (chắc giống cmt ý =)))
Ý chỉ của hoàng thượng là cho cửu hoàng tử tự ý chọn thê tử, nhưng không
chỉ định nói rõ, người Đế Tuấn lựa chọn có thể được sắc phong thành thái tử phi.
Thiên thần rủ lòng thương xót.
Hắn cũng chỉ là
quan viên ngũ phẩm nho nhỏ, không kham nổi trách nhiệm, ngộ nhỡ xảy ra
chuyện không may, hoàng thượng sẽ hái đầu hắn trước cho hả giận.
Nhưng là, nếu như không đồng ý, Cửu hoàng tử sẽ từ bỏ ý đồ sao?
Vị này, cũng không phải là chủ tử có thể lừa gạt được. Cắn chặt hàm răng, thở một hơi hài, hướng đến thuộc hạ bên cạnh gầm nhẹ
:''Không nghe thấy lời nói của điện hạ sao? Còn không nhanh đi tìm một
miếng ngọc thượng hạng, giúp thái tử phi khắc ra một ngọc điệp hoàn
mỹ.''
Trễ một bước nữa, thái tử gia tương lai có rút ra một bảo kiếm, đưa hắn lên đường làm việc trước.
Thôi, chết thì chết đi, dù sao hoàng thượng đã viết thánh chỉ, có vấn đề, còn có lời mà nói.
Đế Tuấn thu hồi sát khí, bưng trà nóng, tiếp tục từ từ thưởng thức.
Trong lúc nhất thời, bên trong phủ yên lặng, hắn không nói chuyện, người bên dưới không dám thở mạnh.
Cho đến khi hạ nhân lấy tốc độ nhanh nhất dâng lên ngọc điệp và kim sách
bằng hai tay, thì cửu hoàng tử mới kết thúc giằng co trong hai canh giờ.
Ngoài cửa sổ, sắc trời tờ mờ cho thấy một ngày mới, ngày thái tử sắc phong,
trong cung ngoài cung đã sớm bắt đầu công việc chuẩn bị, mà cửu hoàng tử nên tắm rửa tĩnh tâm, dâng hương khấn cầu lại làm tròn một đêm trong
phủ Tông Nhân, mới cầm đồ 'lường gạt' , hài lòng rời đi.
Đợi đến
khi bóng dáng cao lớn biến mất ở ngoài cửa thì Thái Sanh mới ngã xuống
đất, lau mồ hôi lạnh đã ướt mái tóc, tay chân đã mềm nhũn, không cách
nào động một cái.
''Các ngươi ngu si không có mắt, làm sao không có một người vào cung báo tin.''
Hạ nhân một bên cười khổ nói :''Hà đại nhân, chúng ta sao có thể trở ra,
cả phủ đã bị cửu hoàng tử mang người tới canh, nước chảy không lọt, nếu
dám tự tiện rời đi, bọn họ tuyệt sẽ không khách khí."
"Cái
gì?" Hà Sanh giố
