toàn phụng chỉ làm việc.'' Chuyện cho tới bây giờ,
trong lòng biết tình cảnh không ổn, cũng chỉ có nhắm mắt, đâm lao phải
theo lao tiến hành tới cùng.
Lấy ra mật chỉ tối qua thái tử đưa
cho hắn, đưa cho ông xem, ''Bên trên nói, chỉ cần thái tử nguyện ý, có
thể kết bái cùng bất luận cô nương trong thiên hạ, từng câu từng chữ
thần đã nghiên cứu qua, xác định tuyệt đối không có khả năng phạm sai
lầm, mới. . . Mới. . . Mới khắc lục Ngọc Điệp cùng Kim Sách."
Linh Đế giận sôi lên.
Nhưng, ông tìm không ra lý do thích hợp để phản bác.
Chính xác là do ông đưa cho Đế Tuấn.
Nét chữ cùng ngọc ấn có màu đỏ chu sa bên trên là không giả được.
Nhưng, lúc đó ông bị hắn dụ dỗ lừa gạt viết xuống, vốn nghĩ sẽ có ngày dùng đến nó. Không ngờ, cư nhiên ông bị đạp phải hố, bị hắn chơi một ván tiền trảm hậu tấu!
"Hoàng thượng, quân vô hí ngôn, văn võ bá quan đều nhìn ngài đấy." Tiêu hoàng
hậu đến gần, dùng giọng cực thấp nhanh chóng nói, trừ Linh Đế, cũng chỉ
có Đế Tuấn võ công cao cường có thể nghe thấy lời nói của bà.
Hắn thoáng nhìn nhàn nhạt, gật đầu một cái, tỏ vẻ cảm tạ.
Trái tim hoàng hậu nhất thời chảy qua một cỗ ấm áp, hốc mắt chua xót lại có
lệ, kể từ khi hắn trở về sau miếu, đây là lần đầu tiên hắn dùng ánh mắt
này nhìn mình, ''Nếu không, xem thái tử phi mà tiểu cửu nhi chọn trước?
Trước mặt nhiều người như vậy, lại nói ra mật chỉ của hoàng thượng, nếu
như người muốn giữ mặt mũi cho tiểu cửu nhi trước mọi người, lấy cá tính của hắn, về sau nhất định cung kính với người, người cảm thấy thế nào?"
Trong lòng ông đại chấn, những năm gần đây, ông đều cố gắng kéo gần khoảng
cách của hai người, chung đụng thì bất đắc dĩ mà xa cách thì nhiều, từ
đầu đến cuối không có cơ hội.
Hơn nữa Cửu Nhi có cá tính cực mạnh, khó có thể đến gần, muốn gia tăng tình cảm phụ tử, thật là so với lên trời còn khó hơn.
Có lẽ Mạn Nhi nói đúng, đây chính xác là cơ hội tốt khiến hắn nhận tình.
Vì thế coi như để cho nữ nhân kia làm thái tử phi mấy ngày thì làm sao.
Về phần có thể hay không đảm đương vị trí, vậy phải xem bản lãnh của nàng.
Nghĩ thông suốt, tâm tình bình phục sơ qua.
Nhận lấy ngọc điệp cùng kim sách trong tay hắn, thuận thế đỡ hắn dậy, nụ
cười của ông ôn hòa, giống như lão phụ (bố) cực kỳ hiền lành, chỉ là đè
thấp âm thanh có mấy phần lạnh căm căm, "Cửu Nhi, ngươi cố ý tìm phiền
toái cho phụ hoàng, coi như có tâm với nữ nhân, cũng không thể đột nhiên tập kích trong trường hợp này, một chút tâm lý chuẩn bị của trẫm cũng
không có.''
Mặt hắn không chút thay đổi, đôi môi bất động, cũng
có âm thanh rõ ràng bên tai ông :''Nhi thần chỉ muốn cho phụ hoàng một
kinh hỉ."
Kinh hỉ?
Linh Đế cười khổ.
Cơ hồ thành công cái kinh sợ.
Ông có chút không chịu được, ''Nhi, phụ hoàng già rồi, về sau kinh hỉ đến ít đi một chút, bình thản là phúc khí.''
Đế Tuấn nhăn mày, cười như không cười, khuôn mặt non nớt vẫn còn mang vẻ xa cách,''Tuân chỉ."
... ...... ....
Y phục Mộ Lăng Không mặc trên người chính là cung trang của thái tử phi,
kiểu dáng cùng phượng bào của hoàng hậu có chút tương tự, màu sắc chọn
lựa chỉ là màu đỏ như lửa, lấy sợi chỉ màu vàng màu bạc thêu ra đóa hoa
phú quý, một con phượng hoàng con ở giữ những đóa hoa, giương cánh muốn
bay.
Trong mắt nàng hiện lên hình ảnh của Đế Tuấn, cho dù bị mấy
ngàn cặp mắt hiếu kỳ nhìn vào, vẫn không có vẻ khẩn trương; tóc mai xõa
tung, đổi thành búi tóc hình ngũ phượng đón ánh mặt trời, tóc mai ở hai
bên cắm sáu cái trâm hình chuông ngọc, bước nhẹ nhàng, tiếng chuông linh kinh vang lên.
Một đóa hoa mẫu đơn ''quý phi say'' nở rộ ở sau
ót, diễm lệ phi phàm, trên từng cánh hoa tản ra ánh sáng lộng lẫy có sắc kim hồng, quyến rũ, nổi bật lên mái tóc đen.
Làn váy chuyển động nhẹ nhàng, uốn lượn có thừa, khiến cho dáng đi càng thêm dịu dàng.
Đế Tuấn lên trước 10 bước, bàn tay dừng lại ở giữa không trung, chờ đợi bàn tay mềm mại của nàng.
Mười ngón tay chạm nhau trong nháy mắt, rõ ràng có chút ánh sáng lộng lẫy
tản ra, đem hai người bao phủ trong ánh sáng như hoa như mộng.
''Nha đầu này, lại có tướng mạo được, ánh mắt cửu nhi quả nhiên không sai.'' Tiêu hoàng hậu cảm thán nói thầm một tiếng.
Linh Đế cũng gật đầu đồng ý, bắt bẻ như hắn, cũng khó tìm được tỳ vết nào trên người nữ nhân này. Nếu nàng có một xuất thân tốt, quả thật có thể nói là hoàn mỹ.
''Theo ta đi gặp phụ hoàng và mẫu hậu.'' Đế Tuấn kéo tay của nàng, chậm chạp đi về phía trước.
Mắt phượng mê người của nàng lưu chuyển, màu hồng phấn khiến da nàng lộ sắc hồng trong màu trắng, chỉ là hàm răng thủy chung cắn chặt lấy cánh môi, càng đến gần, cảm giác quái dị trong lòng liền tăng.
Người đứng
bên cạnh hoàng đế, người phụ nữ trung niên mặc phượng bào màu vàng
sáng là Tiêu hoàng hậu, mục đính chuyến đi này của nàng, đổi lấy tự do
duy nhất, cũng là mẹ ruột của hắn,
Nàng từng suy nghĩ ra 1000 loại phương thức gặp mặt, Đao Quang Kiếm Ảnh, máu tanh chém giết.
Nhưng nàng vạn lần không ngờ tới, sẽ lấy tư thái làm con dâu để gặp bà, hạ
bái cúi lạy, gọi một tiếng mẫu hậu, bị đôi tay của Tiêu hoàng