XtGem Forum catalog
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328682

Bình chọn: 8.00/10/868 lượt.

hậu nâng

lên, dùng một ánh mắt trìu mến nhìn từ trên xuống dưới, bộ dáng giống

như hết sức hài lòng.

''Con tên là gì?'' Giọng nói nhẹ nhàng như

sợi bông, nhào tới trước mặt, có thoáng qua công hiệu trấn an lòng

người, làm người ta không tự chủ buông phòng bị xuống, sinh ra hảo cảm

với bà.

Mộ Lăng Không ngẩn ngơ, phát hiện mình không sinh ra được một tia phản cảm.

Tướng mạo của hắn cùng hoàng hậu rất giống nhau, mẹ ruột của nàng tự nhiên

cũng sinh ra một oa nhi chưa trưởng thành, ánh mắt tròn vo, mấy phần cơ

trí, mấy phần giảo hoạt, đem lấy trí khôn che giấu sau sự bình thản, mà không có vẻ là người gây sự.

Nàng không ghét Tiêu hoàng hậu.

Chỉ là sư phụ chỉ định mục tiêu.

Lời ít ý nhiều nói ra tên của mình, trừ vẻ nàng giữ yên lặng bên ngoài, không biết nên nói những gì.

Ánh mắt Đế Tuấn đảo qua, quan tư lễ liền ngầm hiểu, chạy tới, nhận lấy kim

sách và ngọc điệp, mặc dù không có chuẩn bị trước, nhưng cũng không ảnh hưởng đến phát huy của hắn, sau khi nói liên tiếp về chúc phúc, chính

thức đọc chỉ ý của hoàng đế, sắc phong nàng làm thái tử phi, bên cạnh Đế Tuấn. Sau khi liên tiếp nói chúc phúc, quan tư lễ tuyên đọc ý chỉ của hoàng đế, sắc phong Lăng

Không làm thái tử phi, làm bạn bên người thái tử.

Bởi vì có

chuyện đột nhiên xảy ra, quan tư lễ còn chưa làm rõ thân phận của thái

tử phi, vì vậy tóm tắt thành một đoạn giới thiệu lớn, đại thần bên dưới

quỳ lạy cũng không hiểu chuyện gì.

Tiêu hoàng hậu vung tay áo

phượng bào lên, lô ra cánh tay gầy gò trắng nõn, tự mình cởi ra chuỗi

hạt màu xanh thẫm, ''Đứa nhỏ, mẫu hậu chưa kịp chuẩn bị quà tặng, lấy

chuỗi ngọc này làm quà ra mắt tạm thời, sau này con và thái tử làm đám

cưới chính thức, thì sẽ bổ sung thêm hậu lễ.''

Linh Đế có chút

ngoài ý muốn, mắt rồng bình tĩnh đưa mắt nhìn, nhớ lại năm đó, cảnh mà

mẫu hậu hắn tự mình đem vật này đưa cho Tiêu hoàng hậu.

Thoáng cái đã hơn 20 năm trôi qua rồi., chưa bao giờ rời khỏi người Mạn nhi, quý trọng khác thường.

Vạn lần ông không nghĩ đến hôm nay bà sẽ đưa chuỗi ngọc có ý nghĩa quan trọng này cho Lăng Không.

Chẳng lẽ Mạn nhi của ông đã tìm được thái tử phi cho tiểu cửu nhi, thật sự hài lòng sao?

Cũng có thể là yêu ai yêu cả đường đi, thái độ bồi thường, xem trọng cô gái mà Đế Tuấn thích.

Trong lúc nhất thời, Linh Đế có chút nghĩ không ra.

NHưng hiện tại cũng không có thời gian cho ông nghĩ tỉ mỉ, tất cả tiến hành

nhanh như vậy, Đế Tuấn rõ ràng tính tốt thời gian, buộc ông chọn lựa

giữa thừa nhận và cự tuyệt.

Hừ, tiểu tử thúi, càng ngày càng càn rỡ.

''Người đâu, thưởng.''

Âm thanh trầm thấp rơi xuống, lập tức có cung nữ mang đồ đến, trâu báu ngọc ngà, cái gì cần đều có.

... ...... ...... ...... .........

Bên trong hoàng cung, lễ mừng thái tử đăng quang cuối cùng cũng kết thúc.

Thái tử phi, ngoài dự đoán, lúc này đang ngồi bên cạnh thái tử, hưởng thụ chăm sóc.

Sáng sớm ngày mai đôi phu phụ kia rời giường, có phải bị dọa chết không.

Trong một đêm, cả nhà bị đại biến, tất cả vì không cẩn thận thu nhận khác trọ vô lương như hắn.

''Nương tử, ta còn giữ lại 'phao' cho nàng.'' Đế Tuấn uất uất ức ức.

Nàng lại như xù lông mèo, nhảy lên cao ba thước, giận dữ hét, "Không cho

phép nhắc lại những thứ đáng chết kia, ai mà thèm đi đạp ‘ phao phao ’? ? Đời ta cũng không muốn thấy nhiều như vậy ‘ phao phao ’ chồng chất

thành một đống."

Đến bây giờ nàng cũng cảm thấy buồn nôn.

Đế Tuấn bất đắc dĩ vén lỗ tai một cái, "Được rồi, vi phu đồng ý.'' Ánh mắt phiêu sái, rơi vào trên người Tiểu Bắc, ''Đi ra ngoài dọn sạch sẽ, phu

nhân nói rồi, không cho phép hù dọa người khác.''

"Tuân lệnh." Tiểu Bắc chấp nhận lệnh đi ra ngoài.

Mới vừa rồi không có lệnh, lúc này tự nhiên không thấy thanh thản.

Mặc dù đã không phải lần đầu tiên thấy thái tử điện hạ ra tay, thế nhưng hắn thấy không quen cực độ.

Cũng không phải sợ, có lẽ bây giờ hắn thấy cùng cảm giác với thái tử phi.

Hai chữ hoàn toàn có thể hình dung: ghê tởm.

Đêm còn dài bàn cờ này vẫn còn tiếp tục.

Quanh co khúc khuỷu, hắn và nàng chém giết bất phân cao thấp.

Thời khắc mấu chốt, nàng quyết định xuất một chiêu mỹ nhân kế, kéo áo xuống

thấp nửa tấc, lộ ra vai bên trái, ngón tay nhẹ nhành đánh nhẹ mấy cài

trên da thịt, đưa đến nhìn mắt không chớp của người khác, sau đó, nhanh

chóng ra chiêu, bao vây chặn đánh, đem Đế Tuấn đẩy vào cục diện bế tắc.

Hắn không còn có phản pháo dư âm , chỉ lát nữa là phải cúi đầu nhận thua.

Đế Tuấn chợt đứng lên, cách bàn vuông nhỏ lại gần, chính xác hôn lên nụ cười hả hê của nàng.

Tay trái dùng sức hơi cuộn lên, hoa rơi, con cờ rải đầy.

Mặt hắn tiếc nuối lắc đầu, ''Đáng tiếc, còn chưa có phân thắng bại.''

Tiểu Nam và Tiểu Bắc

dẫn theo 3 thị vệ đứng sau lưng, cảnh giác nhìn bốn phía, ''những người

không có nhiệm vụ'' tùy thời chuẩn bị ngăn cản mưu toan đến gần chủ tử.

Sau khi đế hậu hồi cung, trực tiếp đi Long phong cư để nghỉ ngơi, tiệc rượi chưa chính thức bắt đầu thì sẽ không xuất hiện.

Cái an bài này là để cho Đế TUấn và các đại gia khuê tú có cơ hội tiếp xúc

gần gũi, để lựa chọn nữ tử thí