nữa!
Lạc Tuyết đắm chìm trong trong thế giới của bản thân, lại quên Phong Liệt Diễm bên cạnh.
Phong Liệt Diễm thấy nàng không hề chú ý đến mình cảm thấy tương đối buồn
bực. Vì vậy, lặng lẽ thò đầu đến bên cổ Lạc Tuyết nhẹ thở một hơi, sau
đó nhẹ nhàng dùng đôi tay nắm ở hai vai Lạc Tuyết hôn lên vành tai xinh xắn của nàng, Lạc Tuyết bị hành động đột ngột này mang lại cảm giác tê
dại giật mình run rẩy một lúc, sau đó mới phản ứng kịp, nàng lại bị đánh lén!
"Lưu manh! Huynh! Tại sao huynh lại đáng ghét như vậy!" Lạc Tuyết đẩy Phong Liệt Diễm ra, đứng lên, không suy nghĩ nói ra một câu.
"Ai bảo đệ không để ý đến ta? Nếu như đệ lại không chú ý đến ta...ta lại
dùng biện pháp này tiếp, ha ha, rất có hiệu quả!" Phong Liệt Diễm đã
thăm dò tính khí Lạc Tuyết, làm bộ cả gan chép chép mồm, bộ dáng vẫn
chưa được thõa mãn.
Lạc Tuyết tức giận phẫn nộ bàn tay giơ lên,
rồi lại bỏ xuống, nàng sợ quấy rầy Ngọc Trần tử cho nên chỉ có thể hung
hăng nhìn chằm chằm nam nhân đang giả vờ vô tội kia!"Phong Liệt Diễm,
nếu như huynh dính vào ta nữa sẽ giết huynh thật đó !"
"Ta không
sợ! Dân gian không phải thường nói, đánh là thương, mắng là yêu sao cho
nên, ta sẽ không ngại!" Phong Liệt Diễm rất hào phóng buông tay nói.
Lạc Tuyết nghe vậy, thật sự muốn hôm mê ngay tại chỗ, nàng chừng từng gặp qua một nam nhân nào mặt dày như vậy!
Ngọc Trần Tử một mực trong mật thất ngây ngô cho đến khi mặt trời lặn sau
mới ra ngoài, vừa ra cửa đá, chỉ thấy hai tiểu hài nhi đang đứng đó
trừng mắt nhìn nhau nét mặt như muốn ăn thịt người vậy. Dĩ nhiên vẻ mặt
vô cùng tàn nhẫn là của Lạc Tuyết, hai người này trẻ tuổi, khi hắn bằng
tuổi này, cũng là một tên nhóc không phải sao?
Ngọc Trần Tử bước
nhẹ nhàng đến trước mặt hai người, thấy hai người vẫn còn chưa để ý đến
hắn, liền "Khụ khụ" hai tiếng, kết quả hai người đồng thời quay đầu lại, Lạc Tuyết bổ nhào trên người Ngọc Trần Tử ủy khuất kêu khóc: "Sư công,
người làm sao có thể như vậy?"
"Ta? Sư công làm như thế nào?"
Ngọc Trần Tử như tên Hòa thượng mạc bất trứ đầu não (*vì phải suy nghĩ
theo cách của người khác nên không biết mình suy nghĩ gì), ngây ngốc
hỏi.
"Sư công, người biết rõ ràng con là một nam nhân mà? Còn cam kết để cho hắn chăm sóc con?" Lạc Tuyết âm thầm bấm một cái bên hông
Ngọc Trần Tử, Ngọc Trần Tử lúc này mới phản ứng kịp, "A. . . . . . A. . . . . ." hai tiếng, cương quyết không nói được gì nữa .
"Sư
công, người có biết hay không, hắn. . . . . . Hắn bắt nạt con!" Lạc
Tuyết tức giận dậm chân một cái, chỉ vào Phong Liệt Diễm tố cáo nói.
"Khi dễ? Liệt Diễm! Ngươi tại sao lại bắt nạt Thiên nhi?" Ngọc Trần Tử lập tức giận dữ hét.
"Sư công, ta không có, Vân Thiên muốn thoát khỏi ta đi đối phó với Thượng
Quan Lôi và Trang vương phủ, mới cố ý nói với người như vậy." Phong Liệt Diễm chấn động cứ như đúng rồi bị cắn ngược lại một cái.
Lạc
Tuyết hoàn toàn sụp đổ, quả nhiên Ngọc Trần Tử nhìn về phía Lạc Tuyết,
"Con đứa bé này. . . . . . có Liệt Diễm cùng với con không phải được
sao? Một người đối mặt nhiều nguy hiểm như vậy, sư công làm sao có thể
yên lòng được?"
Ngọc Trần Tử có thói quen gọi nàng là "Nha đầu",
Lạc Tuyết chỉ sợ Ngọc Trần Tử sẽ không cẩn thận nói ra cái gì , trong
lòng lại phiền não vô cùng, liền chuyển đề tài khác nói: "Sư công, con
nghe được chuyện của sư công rồi! Vậy bây giờ. . . . . . rất thương tâm
có phải không?"
"Tại sao có thể không đau lòng được chứ? Cũng
không phải là đau lòng, mà là tiếc nuối, là nỗi tiếc nuối của cả cuộc
đời sư công!" Yến Băng Hàn nhìn
phần văn kiện tuyệt mật được đặt dưới nghiên mực trên bàn, chân mày nhíu chặt lại, hắn đã trầm tư gần một canh giờ rồi, vẫn không đưa ra quyết
định được.
"Điện hạ, đã buổi trưa rồi, người có muốn dùng bữa
trước hay không?” thái giám thân cận Hoàng Bảo tiến lên quỳ xuống, tiếng nói lanh lảnh vang khắp thư phòng rộng rãi, kích thích một trận tiếng
vang, làm chân mày Yến Băng Hàn nhíu chặt hơn.
Hoàng Bảo quan sát sắc mặt rồi nói chuyện, vừa thấy biểu cảm của Yến Băng Hàn, vội dập đầu nói: “Điện hạ bớt giận, nô tài đáng chết! quấy rầy điện hạ thanh tĩnh,
nô tài đáng chết! Xin điện hạ thứ tội!”
"Đi xuống!" Yến Băng Hàn
quát lạnh, lúc Hoàng Bảo đang sắp té nhào lui ra, lại nghe được tiếng
nói lạnh lùng vang lên sau lưng lần nữa, “Đứng lại! Bây giờ thời tiết
như thế nào? Tại sao lại nhiều mây như vậy?”
Hoàng Bảo vội vàng xoay người, lần nữa quỳ xuống, nói: "Bẩm thái tử điện hạ, ngày hôm nay tuyết rơi! Cho trời nhiều mây!"
"Tuyết rơi? Nhanh như vậy tuyết đã rơi xuống rồi?" Yến Băng Hàn nói nhỏ, từ từ bước thong thả đến cửa, Hoàng Bảo vội vàng mở cửa, để Yến Băng Hàn đi
ra ngoài, "Thật sự là tuyết rơi!"
Yến Băng Hàn vươn tay, nhẹ
nhàng đón lấy những bông tuyết đang nhẹ nhàng rơi, ở trong lòng bàn tay
ấm áp, rất nhanh đã tan biến, như tiếng tĩnh mịch trong lòng hắn vậy!
Lạc Tuyết, thấy những bông tuyết nhẹ bay đầy trời, trắng noãn như nàng, hồn nhiên như nàng, giờ phút này ta làm sao có thể không nhớ đến nàng được
sao! Bên cạnh có nhiều nữ nhân như vậy, oanh o