Ngươi! Ngươi buông nàng ra! Nàng chỉ là một nữ nhân không có sức chống cự, ngươi dùng nàng để
uy hiếp Bổn vương sao?"
Hắn chê cười, "Vương Gia đang nói giỡn sao! Ngươi hỏi vương phi của ngươi xem nàng chỉ là một nữ nhân chân yếu tay mềm sao?"
Trong lòng ta khựng lại, hắn đang ám chỉ cái gì? Nhưng mà không để ta có
nhiều nhiều thời gian để suy nghĩ, một ám tiễn bỗng nhiên bắn về phía
Vân Hận Thiên, trong lòng ta bỗng nhiên lo lắng, thậm chí cảm giác đôi
tay trở nên lạnh lẽo, nhưng mà ta vẫn không nhúc nhích, cũng không kịp
động, cũng may, hắn tránh thoát mũi tên kia, hơn nữa lại thông minh lấy
Thượng Quan Vũ Điệp làm bia đỡ.
Bả vai Thượng Quan Vũ Điệp trúng tên, nhìn thấy hắn không có việc gì, lòng của ta lại lặng lẽ để xuống.
"Cái gì gọi là trộm gà không được lại mất nắm gạo? Trang vương gia biết sao?" Hắn hết sức châm chọc hỏi ta.
Cuối cùng hắn lưu lại một nụ cười ngọt ngào như thiếu nữ, tung người rời đi.
Mặc dù ta vẫn không thấy được mặt của hắn, môi của hắn, nhưng ta lại thấy được ý cười trong đôi mắt đó có tự tin, đùa cợt.
Hắn đi, ta biết rõ sắc mặt của ta nhất định rất khó coi, bởi vì giống như tâm trạng của ta lúc này, mãnh liệt như sóng lớn.
Ta hướng về phía bầu trời đêm nói: "Vân Hận Thiên! Bổn vương chờ ngươi lần sau đến!"
Có lẽ là hy vọng trong tận sâu nội tâm của ta, cho nên, ta mong đợi lần
sau hắn lại tới, bất luận hắn tới để làm cái gì, cho dù thật sự muốn
giết Thượng Quan Vũ Điệp, ta cũng mặc kệ, bởi vì, ta muốn một lần nữa
nhìn thấy đôi mắt giống Lạc Tuyết.
Nhưng mà trong lòng ta cũng
tức giận không thôi, Thượng Quan lại cài người vào trong Trang vương
phủ, điều này làm cho ta muốn sớm diệt trừ gia tộc Thượng Quan hơn.
Vậy mà chỉ qua đêm sau, Vân Hận Thiên lại tới!
Trên giang hồ lời đồn đãi rối rít vang lên, Vân Hận Thiên y thuật trác
tuyệt, điều kiện của người muốn cầu y lại là chém một đao lên người
Trang Thân Vương phi Thượng Quan Vũ Điệp!
Cho nên, hai lần này,
hắn đều không tới một mình, những người giang hồ kia rối rít xông vào
Trang vương phủ, mục đích thì chỉ có một, đó chính là hoàn thành điều
kiện của Vân Hận Thiên.
Ta thật sự không nghĩ ra, vì sao hắn lại chỉ đối nghịch với một mình Thượng Quan Vũ Điệp!
Trừ phi Thượng Quan Vũ Điệp có thù oán gì với hắn, nhưng Thượng Quan Vũ
Điệp là nữ nhi nhà quan, chưa bao giờ giao thiệp với người trong giang
hồ, tại sao lại có thù oán với hắn? Nghĩ tới đây, ta lại kích động.
Lúc ta đang thảo luận quốc sự với hoàng huynh trong cung, thì nghe hạ nhân
báo lại, Vân Hận Thiên lại xông vào vương phủ! Ta không nói hai lời, vội vã chạy trở về.
Lúc ta chạy tới, cả Trang vương phủ đã loạn thành một mảnh, rất nhiều thị vệ gia đinh đã ngã xuống đất, máu chảy thành sông.
Hắn cao giọng hỏi ta, "Trang vương gia, rốt cuộc ngươi cũng lộ mặt rồi!
Vương Gia nhìn xem có hài lòng với những gì Vân mỗ đã làm không?"
Ta đen mặt, vì lòng dạ độc ác của hắn, vì vậy ta đem suy nghĩ của ta hỏi:
"Bổn vương thật sự không rõ, ngươi và Bổn vương có quan hệ gì, hay có ân oán gì với Vương phi của bổn vương? Vì sao chỉ đả thương người chứ
không trực tiếp giết?"
Vậy mà hắn lại khẽ cười, ý cười trong mắt của hắn khiến ta mê ly, trong chớp mắt nụ cười đó ta lại khiền ta thất thần!
Hắn nói, "Vân mỗ đã tùng nói, trên thế gian này không có chuyện là quá rõ
ràng, Vương Gia cần gì phải hỏi nữa? Tối nay Vân mỗ chỉ có một việc, đó
chính là xin Vương Gia giao ra ái phi của ngươi, nếu không Vân mỗ không
tiếc máu nhuộm Trang vương phủ!"
Ta hồi hồn bởi vì lời của hắn,
ta ngước mắt, cho dù ta không thích Thượng Quan Vũ Điệp, nhưng cũng
không thể tùy tiện giao nàng ra ngoài, như vậy sẽ phá hỏng uy danh của
Thân vương Đại Kim, "Không thể được! Nàng là nữ nhân Bổn vương, chỉ có
Bổn vương mới có quyền xử trí nàng, nếu ngươi muốn bản vương giao người, trừ phi giết chết Bổn vương!"
Hắn cười, tiếng cười kia vang dội
trong đêm tối, lạnh như vậy mị hoặc như vậy, "Tốt! Ngươi muốn dùng mạng
của ngươi để đổi mạng của nàng, Vân mỗ sẽ thành toàn cho ngươi!"
Trong lời nói đó, ta nghe thấy sự tuyệt quyết lạnh lùng, cùng với mùi vị tự giễu.
Hắn dùng kiếm tấn công về phía ta, ta vô ý chống lại, vả lại ta hiểu, võ
công của ta không đánh lại hắn, nhưng nếu ta thật sự chết trong tay hắn, coi như đã thành toàn cho tâm niệm của ta!
Vì vậy, ngực của ta
bị kiếm của hắn đâm trúng, máu đỏ theo mũi kiếm chảy xuống, giờ khắc
này, ta lại bình tĩnh một cách khác thường, cứ như vậy lẳng lặng nhìn
hắn.
Hắn cũng ngốc trệ , ta nhìn ánh mắt của hắn, trong con ngươi kia lại có một giọt nước mắt , rơi xuống trên thân kiếm tảm ra sự lạnh
lẽo, ta kinh ngạc, rung động, hắn đang khóc vì ta sao?
Ta từ từ
đưa tay chạm vào giọt nước mắt trên thân kiếm, hắn cũng hồi hồn! bỗng
nhiên hắn rút kiếm ra, ta cố gắng chống đỡ thân thể, hắn xoay lưng về
phía ta, không nhìn ta nữa, nói ra những lời nói tuyệt tình, "Bản công
tử không muốn giết ngươi, Bản công tử còn phải giữ lại mạng của ngươi,
để cho ngươi nhìn xem bản công tử hành hạ ái phi của ngươi như thế nào!"
Ta che ngực, mặc