Old school Easter eggs.
Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327305

Bình chọn: 10.00/10/730 lượt.

, ta chạy ra ngoài, hướng bầu

trời đêm hét lên, "Vân Hận Thiên! Ngươi ở chỗ nào? Ngươi ra ngoài! Bổn

vương muốn gặp ngươi!"

Trong bầu trời đêm se lạnh, hắn vẫn dùng

lụa trắng che mặt, từ trên không giống như Cửu Thiên huyền nữ nhẹ nhàng

bay xuống, áo trắng bị gió thổi lên, quét qua mái tóc dài xõa đến eo,

những sợi tóc tung bay trong gió đêm, Tà Nghịch lãnh mị.

Giữa

lông mày của hắn có một điểm đỏ ở đêm đen lại càng đỏ thêm, lòng của ta

trở nên mê loạn, giọng điệu hỏi ra không còn một chút tức giận nào,

"Ngươi vì sao lại không dùng bộ mặt thật gặp người?"

Hắn dùng âm

thanh của nam nhân, ra sức chê cười, "Trang vương gia hỏi rất hay! Hễ là người có diện mạo anh tuấn, ai không nguyện lấy gương mặt thật của mình mê hoặc người trong thiên hạ, nhưng gương mặt này của Vân Hận Thiên,

bây giờ không ai nhận ra! Che mặt, để vương gia có thể đoán, chẳng phải

là càng thú vị sao? Thế nào? Vương Gia không có ý định thay vương phi

của ngài bắt giữ Vân mỗ sao? Tại sao lại ở chỗ này hỏi những vấn đề

không thú vị này chứ, khiến Vân mỗ rất thất vọng đó! Hơn nữa Vân mỗ cũng không phải là lần đầu tiên tự tiện xâm nhập vương phủ đả thương người!"

Ta thất vọng, ta bắt đầu bỏ qua ý tưởng ban đầu của mình, hắn không phải

Lạc Tuyết, trong giọng nói của hắn không nghe ra một chút nào tư vị của

Lạc Tuyết, hắn làm sao có thể là Lạc Tuyết đây?

Nếu không phải,

như vậy ta còn do dự cái gì? "Ngươi nói đúng! Bất kể ngươi có tội gì hay không, Bổn vương cũng nên giết chết ngươi! Hừ! Giết chết ngươi rồi Bổn

vương dĩ nhiên là có thể nhìn xem ngươi có thể để lại gì cho Bổn vương

phỏng đoán!"

Ta ra lệnh, ngay lập tức có hàng trăm hàng ngàn thị

vệ xông về hắn, vậy mà, ta lần đầu tiên thấy được chân chính võ công của hắn, hắn lại có thể phá được ngũ hành trận pháp của ta, chỉ qua mấy

chiêu công phu, lợi dụng tư thái thắng lợi đứng trước mặt ta, đánh ngã

hết tất cả thị vệ của ta.

Ta vẫn trấn định, đây sự kiêu ngạo bẩm sinh của Vương Gia Đại Kim, ta sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà tự rối loạn trận cước.

Ta phát ra âm thanh cũng lạnh lùng đến cực điểm, "Công tử cụt tay Vân Hận

Thiên, đúng như lời giang hồ đồn đãi, một thân thần công có thể phá

thiên hạ! Tối nay Bổn vương đã lĩnh giáo được võ công cái thế của công

tử, nếu như thua dưới tay ngươi, sống chết không oán!"

Hắn chỉ

nói một chữ "Tốt", ngay lập tức bàn tay trắng nõn đã tấn công về phía

ta, trận chiến này, ta hiểu biết rõ, ta đánh không lại hắn, công lực của hắn thật sự hùng hậu, hoàn toàn không giống với nội công hắn có được ở

độ tuổi này, vạt áo trước ngực ta bị hắn cào nát, chiếc khăn lụa quý giá của ta bị hắn nắm trong tay.

Ta nổi giận, đó là chiếc khăn Lạc

Tuyết thêu cho ta làm vật đính ước, cho dù nàng đã chết, ta cũng không

cho phép nó rơi vào trong tay người khác, đây là vật duy nhất Lạc Tuyết

lưu lại để ta tưởng niệm, ta tuyệt đối không cho phép!

Lúc ta

đang định phi thân đoạt lại chiếc khăn, không ngờ hắn lại nhẹ nhàng đọc

lên đoạn thơ trên khăn gấm, ánh mắt của hắn khi ấy mơ màng, tròng mắt

rung động, khiến tim ta lại một lần nữa đập mạnh và loạn nhịp!

Nhưng mà lý trí nói cho ta biết, hắn không phải Lạc Tuyết, vì vậy ta nâng

kiếm đâm về phía hắn, vẻ mặt hắn đờ đẫn, làm thân hình ta chấn động,

nhưng kiếm đã phát ra không thu trở về được, trong khoảnh khắc mảnh chỉ

mành treo chuông, trong đêm tối lại vang một giọng nói, "Vân Thiên, cẩn

thận!"

Một tiếng này khiến cho ta kinh ngạc, cũng làm cho hắn hồi hồn, hắn không tránh né, mà trực tiếp sử dụng tay bắt lấy kiếm, dùng

công lực phá vỡ, kiếm của ta bị gãy thành hai khúc!

Ta thờ ơ, ta chỉ muốn lấy lại khăn gấm của ta, ta đưa tay về phía hắn, "Đưa đây!"

Hắn giơ cao khăn gấm, cười to, "Ngươi muốn chiếc khăn gấm này sao? Ha ha

ha. . . . . . Đường đường Ngũ Gia Đại Kim, một nam nhi bảy thước, trên

người lại giữ đồ vật của nữ nhân sao?"

Ta nói, "Tử phi ngư, yên tri ngư chi nhạc? (không phải cá, sao biết niềm vui của cá?)? Bổn vương không cần ngươi tới dạy!"

Hắn bỏ lại một câu, "Được, nói rất hay! Bản công tử trả lại cho ngươi!" sau đó dùng khinh công bay đi.

Ta đón được khăn gấm, trong lòng cảm thấy phiền muộn vô cùng. Ta không

hiểu rõ, đến tột cùng Vân Hận Thiên có ân oán gì với Trang Vương Phủ?

Lại nhiều lần tới đây đả thương người như vậy? Hắn đối với chiếc khăn

gấm trong tay ta. . . . . . Hình như có. . . . . .. . . . . . Tình cảm?

và người ẩn thân ở chỗ tối là ai? Là trợ thủ của Vân Hận Thiên sao?

Hắn vì sao không giết ta? Nếu lấy võ công của hắn, giết chết ta không phải là chuyện khó, vì sao?

Trong lúc ấy ta nào có biết, người trong đêm tối nhắc nhở hắn, chính là tình địch khiến cho ta vĩnh viễn mất đi Lạc Tuyết!

Ta bị Vân Hận Thiên mê hoặc, ở trong ánh mắt của hắn ta thấy được bóng

dáng của Lạc Tuyết, mà tối nay, ta chỉ thấy được lạnh lẽo, cùng với ánh

mắt mơ màng của hắn khi nhìn chiếc khăn gấm của ta.

Ta không xác định được, ta nằm mộng, trong mộng, hắn một lát là Lạc Tuyết, một lát lại không phải, hành hạ ta vô số đêm.

Hắn cụt tay, khiến cho ta không dám nhận hắn là