Snack's 1967
Phượng Tê Thần Cung

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216301

Bình chọn: 8.5.00/10/1630 lượt.

ắt đau

thương kia lại hiện rõ tình cảm quyến luyến không thể xua tan. Tựa như

trong mắt hắn ta, Diêu Lăng vẫn có hình dáng xinh đẹp rạng ngời y như

trước, chẳng bao giờ thay đổi.

Mộ Dung Thần Duệ đứng yên trông về phía đó, lòng sầu não. Hắn im lặng nuốt cảm giác đắng chát xuống cổ

họng khô rát, nét mặt vẫn điềm tĩnh.

Nam tử áo đen kia lại ngắm

nhìn Diêu Lăng một lúc lâu. Sau đó, hắn ta mới chậm rãi đứng lên, quét

mắt về phía Mộ Dung Thần Duệ, lạnh lùng nói: “Trước khi chết, sư muội có một nguyện vọng. Muội ấy nói, nếu ngươi vẫn còn nhớ đến tình cảm thắm

thiết khi xưa, thì hãy truy phong muội ấy là Hoàng hậu, tự tay ngươi mai táng muội ấy trong hoàng lăng. Nếu như ngươi không làm được, vậy thì

hãy tìm một chỗ thanh tĩnh, tự tay chôn cất muội ấy. Ngươi hãy lập một

bia mộ cho muội ấy, trên bia có khắc dòng chữ ‘Kết tóc ái thê Diêu Lăng

chi mộ’.”

Mộ Dung Thần Duệ nhíu mày, mơ hồ cảm thấy dường như có chỗ nào đó không ổn.

Lộ Ánh Tịch đứng sau lưng hắn nghe thấy thế cũng ưu tư nhíu mày. Nàng khều khều tay hắn, nhỏ giọng nhắc thầm: “Thần, người bị Âm ẩn độc phát tác

và chết, thì độc tố sẽ ở trong cơ thể không cách nào loại trừ được. Sau

khi chết bảy ngày, người đó sẽ chuyển hóa thành một thi thể chứa độc

kịch liệt. Nếu ai đó chạm vào thi thể thì lập tức bị trúng độc. Chàng

xem sư huynh của Diêu Lăng kìa, giữa trán đã lộ rõ hắc khí, rõ ràng là

đã trúng độc. Chẳng qua hắn ta đang dùng nội lực thâm hậu áp chế chúng

không lan nhanh mà thôi.”

Mộ Dung Thần Duệ nghe thế liền biến

sắc, cất cao giọng nói qua bên kia: “Lúc còn sống, Diêu Lăng luôn muốn

nội tâm được bình lặng. Trẫm cho rằng nên hỏa táng, sau đó đem tro cốt

của nàng ấy rắc trên biển lớn. Từ nay về sau trời cao biển rộng, không

trói buộc, không gò bó, cách thức này là thích hợp nhất.”

Nam tử

áo đen tiếp tục cười nhạt quát lớn: “Đường đường là vua một nước hóa ra

lại là một kẻ nhát gan hèn hạ! Ta dám cõng sư muội suốt đường đi. Ngươi

ngay cả dũng khí tự tay mai táng muội ấy cũng không có ư?”

Mộ

Dung Thần Duệ không bị ảnh hưởng bởi những lời khích tướng của hắn ta,

lạnh lùng nói: “Trẫm sẽ đích thân mang tro cốt của nàng ấy rắc xuống

biển.”

Ánh mắt nam tử áo đen đã bắn ra những tia sáng giận dữ,

giọng nói càng lúc càng lạnh lẽo: “Lúc sư muội còn sống, ngươi chưa từng làm được một việc nào khiến muội ấy vui vẻ. Bây giờ muội ấy đã chết,

ngay cả nguyện vọng cuối cùng của muội ấy, ngươi cũng không chịu thành

toàn hay sao?”

Mộ Dung Thần Duệ trầm mặc, đôi mắt đen nổi lên tia sáng xanh lam nhàn nhạt, cùng sự sâu lắng không biết phải làm sao.

Lộ Ánh Tịch đứng sau lưng hắn khẽ giọng bày tỏ: “Nếu như có thể, chàng hãy lựa chọn thực hiện tâm nguyện suốt đời trước đây của nàng ấy.” Nhưng

cái chính là “tự tay”, cái này rõ rệt là muốn hắn chết vì tình mà.

Nam tử áo đen kia đột nhiên lại cười lạnh một cái, ánh mắt hắn bắn về phía

sau Mộ Dung Thần Duệ, lời nói lạnh lẽo: “Hoàng hậu nương nương nói chí

phải. Nhưng người không biết rằng Hoàng đế phu quân của người tâm địa

cứng rắn xiết bao.”

Lộ Ánh Tịch bước tới trước nửa bước, cất

giọng nói: “Chất độc trên người Diêu Lăng dữ dội không gì sánh được.

Ngươi cũng đã trúng độc nặng, không có cách nào cứu được. Cho dù ngươi

có dùng nội lực trấn áp độc tố, nhiều nhất cũng chỉ kéo dài được ba

tháng. Mong muốn của ngươi căn bản chính là kéo thêm một người khác chôn cùng. Hai nguyện vọng ngươi vừa nói có thật là do chính miệng Diêu Lăng nói ra? Thật sự khiến người ta không khỏi hoài nghi.”

Nam tử áo

đen giận tím mặt, đột nhiên lớn tiếng rống lên: “Đúng là ta hy vọng tên

cẩu Hoàng đế này chết đi, nhưng ta tuyệt đối sẽ không đem nguyện vọng

của sư muội ra làm mồi câu! Ngươi có thể nói xấu ta, nhưng ngươi không

được nghi ngờ, chất vấn nguyện vọng của sư muội!”

Lộ Ánh Tịch không đồng ý cũng không phản bác, chỉ giữ im lặng.

Mộ Dung Thần Duệ quay đầu lại nhìn nàng, hạ âm lượng đến mức thấp nhất, khẽ hỏi: “Tịch, nếu nàng là Trẫm, nàng sẽ làm thế nào?”

Lộ Ánh Tịch nhếch môi cười nhạt, nói thầm: “Thần, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, kì thực là phương pháp song toàn.” Phạm Thống và Vương Tiệp cùng xuống khỏi xe ngựa, thì một lát sau Mộ Dung Thần Duệ quay lại.

Lộ Ánh Tịch chợt dành cho hắn một nụ cười khẽ, thấy sâu trong ánh mắt hắn

hiện lên chút vui mừng. Quả nhiên như nàng nghĩ, hắn quả thực vì nàng mà hao tâm tổn trí suy nghĩ mọi cách. Sự quan tâm này, tuy gián tiếp và

nhỏ nhặt, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được.

“Thần.” Nàng mở miệng gọi hắn.

“Ừ?” Hắn đến ngồi xếp bằng bên cạnh nàng, đưa mắt nhìn nàng.

“Chiến tranh vô tình, thắng thua là chuyện thường tình, những đạo lý này thiếp đều hiểu rõ.” Nàng cũng ngẩng đầu nhìn hắn, dịu dàng nói: “Thế nhưng

thiếp không cách nào không cảm thấy đau khổ, cũng không muốn miễn cưỡng

tươi cười trước mặt chàng.”

Mộ Dung Thần Duệ gật đầu nhưng không lên tiếng, đôi mắt sâu thẳm.

“Thế nhưng, thiếp lại càng không muốn bởi vì thiếp mà khiến chàng lo lắng

hoặc khó chịu. Cho nên, thiếp sẽ cố gắng phấn chấn hơn.” Lộ Ánh Tịch nhẹ giọng bày tỏ,