câu đôi lời là có thể nói rõ hết mọi chuyện được sao?
Người chết là hết, hắn quyết không nói xấu Diêu Lăng nửa câu sau khi
nàng ấy đã mất.
“Ngươi không còn lời nào để nói? Ngươi thừa nhận
chính ngươi là hung thủ giết chết sư muội? Vậy ngươi hãy lấy mạng đền
mạng đi!” Nam tử áo đen bỗng chốc nheo mắt hí lại, ánh mắt mù sương và
dữ dợn: “Ta muốn ngươi lấy cái chết tạ tội trước mặt sư muội!”
Dứt lời, hắn ta vẫn chưa xuất chiêu, mà lại đem đặt người nọ trên lưng hắn
ta xuống mặt đất. Động tác của hắn cực kỳ dịu dàng, giống như đối xử với chính người yêu của hắn.
Dù ở cách xa mấy trượng, nhưng mùi thi thể thối rữa khó ngửi chậm rãi tản mát, gắt mũi đến mức khiến người ta buồn nôn.
Lộ Ánh Tịch ló đầu ra từ sau lưng Mộ Dung Thần Duệ, đưa mắt nhìn xa liền kinh hoàng khiếp sợ.
Người trên mặt đất đương nhiên là Diêu Lăng. Nàng ta nằm im bất động tựa như
búp bê vải rách nát. Trên người nàng ta vẫn mặc bộ váy trắng như lần
xuất hiện ở biên giới Ô Quốc ngày đó. Nhưng nó đã sớm đen thui vấy bẩn,
rách rưởi giống như một kẻ ăn xin. Khuôn mặt xinh đẹp vốn có của nàng ta đã xanh tím gần như đen sì, sưng phồng cả lên. Bây giờ đã không thể
phân biệt rõ dáng vẻ, nét mặt nàng ta nữa rồi. Khuôn mặt hiện tại còn
đáng sợ hơn dung mạo của người bị thiêu cháy gấp trăm lần. Mà điều khiến người ta sợ hãi chính là, mùi xác chết thối rữa phát ra từ người nàng
ta đang theo gió bay ra xa…
Lộ Ánh Tịch không đành lòng nhìn
tiếp, quay mặt sang một bên, lòng mang trăm ngàn cảm giác khác nhau.
Diêu Lăng lúc sinh thời cũng không yêu quý dung mạo của chính mình. Sau
khi chết nàng ta cũng không thể giữ lại khuôn mặt xinh tươi diễm lệ để
người ta chiêm ngưỡng được. Có thể đối với Diêu Lăng mà nói, chỉ có
khuôn mặt đẹp mà không có tình yêu lại càng thêm châm biếm.
“Mộ
Dung Thần Duệ, ngươi đã nhìn thấy chưa hả? Sư muội chết thảm cỡ nào!”
Nam tử áo đen quỳ gối bên cạnh thi thể của Diêu Lăng. Hắn giống như đang nói với Mộ Dung Thần Duệ, lại như thì thào với chính mình: “Sư muội từ
nhỏ đến lớn đều rất xinh đẹp. Trước đây có bao nhiêu đệ tử Tu La Môn
thầm ái mộ muội ấy, ngay cả ta cũng… Nhưng muội ấy một mực không thích
những thứ quá dễ dàng có được, muội ấy thích những gì có tính thách thức cao, khó có thể đạt được… Những người tốt bên cạnh muội ấy, muội ấy
vĩnh viễn chẳng thèm quay đầu lại nhìn một lần…”
Nam tử cúi đầu
ngắm nhìn khuôn mặt sưng tấy đen tím của Diêu Lăng. Trong đôi mắt đau
thương kia lại hiện rõ tình cảm quyến luyến không thể xua tan. Tựa như
trong mắt hắn ta, Diêu Lăng vẫn có hình dáng xinh đẹp rạng ngời y như
trước, chẳng bao giờ thay đổi.
Mộ Dung Thần Duệ đứng yên trông về phía đó, lòng sầu não. Hắn im lặng nuốt cảm giác đắng chát xuống cổ
họng khô rát, nét mặt vẫn điềm tĩnh.
Nam tử áo đen kia lại ngắm
nhìn Diêu Lăng một lúc lâu. Sau đó, hắn ta mới chậm rãi đứng lên, quét
mắt về phía Mộ Dung Thần Duệ, lạnh lùng nói: “Trước khi chết, sư muội có một nguyện vọng. Muội ấy nói, nếu ngươi vẫn còn nhớ đến tình cảm thắm
thiết khi xưa, thì hãy truy phong muội ấy là Hoàng hậu, tự tay ngươi mai táng muội ấy trong hoàng lăng. Nếu như ngươi không làm được, vậy thì
hãy tìm một chỗ thanh tĩnh, tự tay chôn cất muội ấy. Ngươi hãy lập một
bia mộ cho muội ấy, trên bia có khắc dòng chữ ‘Kết tóc ái thê Diêu Lăng
chi mộ’.”
Mộ Dung Thần Duệ nhíu mày, mơ hồ cảm thấy dường như có chỗ nào đó không ổn.
Lộ Ánh Tịch đứng sau lưng hắn nghe thấy thế cũng ưu tư nhíu mày. Nàng khều khều tay hắn, nhỏ giọng nhắc thầm: “Thần, người bị Âm ẩn độc phát tác
và chết, thì độc tố sẽ ở trong cơ thể không cách nào loại trừ được. Sau
khi chết bảy ngày, người đó sẽ chuyển hóa thành một thi thể chứa độc
kịch liệt. Nếu ai đó chạm vào thi thể thì lập tức bị trúng độc. Chàng
xem sư huynh của Diêu Lăng kìa, giữa trán đã lộ rõ hắc khí, rõ ràng là
đã trúng độc. Chẳng qua hắn ta đang dùng nội lực thâm hậu áp chế chúng
không lan nhanh mà thôi.”
Mộ Dung Thần Duệ nghe thế liền biến
sắc, cất cao giọng nói qua bên kia: “Lúc còn sống, Diêu Lăng luôn muốn
nội tâm được bình lặng. Trẫm cho rằng nên hỏa táng, sau đó đem tro cốt
của nàng ấy rắc trên biển lớn. Từ nay về sau trời cao biển rộng, không
trói buộc, không gò bó, cách thức này là thích hợp nhất.”
Nam tử
áo đen tiếp tục cười nhạt quát lớn: “Đường đường là vua một nước hóa ra
lại là một kẻ nhát gan hèn hạ! Ta dám cõng sư muội suốt đường đi. Ngươi
ngay cả dũng khí tự tay mai táng muội ấy cũng không có ư?”
Mộ
Dung Thần Duệ không bị ảnh hưởng bởi những lời khích tướng của hắn ta,
lạnh lùng nói: “Trẫm sẽ đích thân mang tro cốt của nàng ấy rắc xuống
biển.”
Ánh mắt nam tử áo đen đã bắn ra những tia sáng giận dữ,
giọng nói càng lúc càng lạnh lẽo: “Lúc sư muội còn sống, ngươi chưa từng làm được một việc nào khiến muội ấy vui vẻ. Bây giờ muội ấy đã chết,
ngay cả nguyện vọng cuối cùng của muội ấy, ngươi cũng không chịu thành
toàn hay sao?”
Mộ Dung Thần Duệ trầm mặc, đôi mắt đen nổi lên tia sáng xanh lam nhàn nhạt, cùng sự sâu lắng không biết phải làm sao.
Lộ Ánh Tịch đứng sau lưng