ười cười: "Tình Tình, sau này chúng ta phải dựa vào chính mình rồi, mẹ sẽ không để con phải chịu cực khổ.”
Mộ Tình đang ngồi xe lăn, chiếc xe được Tiêu Thần mang tới. Tiêu thần có chút áy náy với cô, bởi vậy nên chút chuyện nhỏ này không thể không giúp. Lúc này Tiêu Thần đang ngồi bên cạnh Mộ Tình.
Mộ Tình nhìn cô dâu chú rể đứng đằng xa, nhún vai một cái: “Thật ra thì hai người họ rất xứng đôi, mẹ, mẹ thấy sao? Cũng nên tìm người để ổn định lại chứ. Mặc dù thân thể mẹ không được khỏe cho lắm, nhưng cũng không ít người theo đuổi, tìm một người đáng tin sống qua ngày đi thôi.”
Từ Na nhìn trần nhà, suy tư: "Một người đáng tin? Giống ba con sao?”
Mộ Tình lắc đầu: "Ba ruột con thì hiển nhiên không phải là người có thể dựa vào, nếu không sao mẹ có thể là bà mẹ đơn thân suốt mười tám năm qua? Người kia thế nào, cứ coi như người tiên phong đi!”
Giọng điệu khiêu khích của Mộ Tình khiến Từ Na giật mình: "Tình Tình, những lời này ai dạy con?”
Tiêu Thần cũng không hứng thú tham dự vào chủ đề của bọn họ, anh ngắm nhìn người con gái mặc váy trắng đứng trên sân khấu, nhìn dáng vẻ cô mỉm cười, thật xinh đẹp. Nhiều năm trước anh nhìn thấy cô có một dáng vẻ vừa tinh khiết, vừa lạnh lùng, bây giờ nhìn lại đã khác. Anh chợt rất muốn hiểu rõ, người anh không quên được rốt cuộc là cô gái nhiều năm trước hay cô gái bây giờ? Vấn đề có chút khó giải thích, nhưng mà không sao, bây giờ với anh đã không còn quan trọng nữa.
Trong lúc suy nghĩ, bên ngoài bỗng truyền đến âm thanh huyên náo: “Thả tôi ra, thiếp mời của tôi bị người ta trộm mất, thật sự tôi được mời tới mà....”
Bảo vệ là những người chuyên nghiệp được chú rể mời tới, giúp bọn họ duy trì trật tự bên trong, đồng thời phái mấy người đi ra tìm hiểu tình hình. Chỉ một lát sau, người được phái ra đã trở lại, sau khi chú rể nghe xong cười cừơi, cao giọng nói: “Có chút hiểu lầm thôi, mọi người không cần phải để ý.”
Nói xong anh đưa Niệm An đi mời rượu, dĩ nhiên ly đầu tiên chính là để kính vợ chồng Lão Thẩm. Lúc hai đôi vợ chồng sắp gặp nhau, Niệm An nhỏ giọng hỏi anh: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Lão Mộ nhìn Lão Thẩm: "Con ba ba đã vào hũ (bằng gốm sứ), anh vợ, còn phải nhờ anh giúp một tay.”
Lão Thẩm liếc mắt nhìn anh: "Không phải là tôi mắng cậu, Lão Mộ, về điểm này đáng lẽ cậu nên xử lý tốt từ mấy năm trước, sao lại để tới hôm nay mới quyết định. Trong đám cưới mà phải động thủ thật là mất hứng!”
Niệm An trêu chọc nhìn Lão Mộ một cái: "Anh nói rất đúng, về điểm này anh thật đúng là đồ bỏ đi....”
Lão Mộ giơ tay đầu đầu hàng: "Anh nhận sai được chưa, xin tổ chức cho anh một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm.”
Niệm An nhếch môi mỉm cười: "Nếu muốn ồn ào cũng không cần chờ người khác tới làm, tự chúng ta làm trước đi. Như thế này....” Cô ghé vào tai Lão Mộ nói mấy câu, sau đó chỉ thấy Lão Mộ giơ ngón tay cái lên.
Lão Thẩm cùng Tô Tô cũng ghé tai lắng nghe, kết quả Tô Tô vừa nghe xong, lập tức đứng bật dậy, ném ly rượu xuống đất, quát: "Sao lại thế này, sao lại không thấy vòng cổ của tôi đâu. Đây chính là bảo vật gia truyền nhà Lão Thẩm, là đồ cổ mà bà nội đã đeo từ thời nhà Thanh, trên đời này không có cái thứ hai! Người nào dám ăn gan hùm mật gấu lấy mất cái vòng cổ của tôi!”
Cô náo loạn như vậy, hội trường bỗng rối loạn, tất cả mọi người vội vã tìm bên dưới bàn của mình, có người còn len lén nhìn túi xách của mình, liệu có bị người ta nhét vào hay không, thầm nghĩ: cái vòng quỷ quái gì, nếu thật sự tìm thấy ở chỗ của mình, vậy thì lớn chuyện rồi!
Niệm An dĩ nhiên muốn đi lên khuyên nhủ, nhưng Tô Tô vẫn không chịu buông tha, nói muốn lục soát cả hội trường. Lão Thẩm nhà bọn họ hết sức cưng chiều vợ yêu, bà xã đại nhân hạ lệnh, anh lập tức sai người ghép hai bàn lớn lại, khống chế từng người ra ngoài, sau đó một người vệ sĩ tay cầm súng bước tới giống như xã hội đen, quát: “Tốt nhất đừng có nhúc nhích, trong túi xách có gì đổ hết ra, xoay người ra chỗ khác.”
Dĩ nhiên sau khi xoay người sang chỗ khác, có người bị lục soát, có người không. Lúc này mỗi người đều bị đối đãi một cách khác nhau.
Góc bàn bên này Từ Na đã uống đến mức say mèm, hôm nay cô ta cố tình muốn uống say, như vậy cho dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể nói là vì cô ta say nên cô ta không biết, cho nên bây giờ cô ta không còn tỉnh táo nữa. Khi một người mặc quần áo đen đến trước mặt nói muốn lục soát người, cô ta liền đứng lên nói: “Tôi không đồng ý! Đây chính là xâm phạm nhân quyền, tại sao có thể tự tiện lục soát người khác?”
Người áo đen này nhìn Lão Thẩm phía đằng xa, chỉ thấy lão bản gõ gõ ngón tay, mặt mày không chịu được nói: “Vòng cổ gia truyền của vợ ông đây bị mất, chẳng lẽ chuyện này còn không đủ lớn? Đừng có nói chuyện nhân quyền với ông đây, lúc ông đây ra đời lăn lộn thì các người vẫn còn bú sữa mẹ đấy.”
Người áo đen nghe xong liền hiểu ý tứ của lão bản, vì vậy liền xách tay Từ Na thô bạo kéo tới: “Cô tức giận lằng nhằng như vậy, tôi thấy chính cô là kẻ trộm....” Sau đó không cần giải thích lục soát túi xách của cô, đồng thời còn sờ soạng người cô....
Từ Na chưa bao g