XtGem Forum catalog
Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211110

Bình chọn: 8.5.00/10/1111 lượt.

on thật vất vả mới chịu mang vợ về, hơn nữa còn là một cô gái xinh xắn biết nghe lời như thế, mẹ còn có cái gì không hài lòng, huống chi người là con chọn, về sau cũng sẽ sống qua ngày với con, chính con cảm thấy

hạnh phúc là tốt rồi, mẹ sẽ không bắt bẻ con dâu. Coi như cô đã cưới hai lần rồi, mẹ cũng có cái khả năng ngăn chặn những lời đồn đãi nhảm, con

cũng chớ xem thường mẹ!”

“Mẹ, con nào dám xem thường mẹ, lúc mang Ân Ân trở về, trong lòng con cũng không để ý nhiều, chỉ sợ mẹ không thích!”

“Chuyện như vậy không phải là mẹ có thích hay không, con thích thì mẹ

cũng sẽ thích, mẹ rất tin tưởng vào ánh mắt của con, đúng không ông

xã?!” Quay đầu, mẹ Dịch liếc nhìn chồng mình, sau khi lấy được cái gật

đầu của ông, vỗ nhẹ vào mặt của con trai bảo bối: “Tiểu Dịch, mẹ và cha

con đã thương lượng cả một buổi trưa rồi, ngày kết hôn của các con nên

vào tháng sau, ngày Quốc Khánh tất cả mọi người nghỉ, nhiều người sẽ náo nhiệt hơn một chút. Không phải ông nội đã nói là phải hơn nhà họ Mộ rồi sao, cho nên phải tìm chút thời gian chuẩn bị một chút, không thể quá

gấp rút.”

“Được, con nghe mẹ.” Gật đầu một cái, Dịch Khiêm Mạch an tĩnh đồng ý.

Suy nghĩ một chút, mẹ Dịch tiếp tục nói: “Vậy con rút ra chút thời gian

mời ba của Ân Ân ra ngoài ăn cơm, hoặc là chúng ta bay đến thành phố C,

để gặp ông ấy, thương lượng một chút về hôn sự, còn có bà ngoại của Ân

Ân, cũng phải đi chào hỏi một tiếng, không thể là mất mặt nhà họ Dịch.”

“Được, khi về con sẽ nói với chú ấy một tiếng, đến lúc đó sẽ hẹn thời gian.”

“Ừ, Ân Ân là nhà thiết kế, quần áo mặc trong lễ cưới nên do chính mình

thiết kế thì tốt hơn, mẹ sẽ không nhúng tay vào, chuyện hôn lễ còn thừa

lại, mẹ sẽ tìm mọi người giúp, hai người các con chỉ cần an tâm đợi đến

ngày kết hôn là tốt rồi!”

“Được, cám ơn mẹ!”

“Hai mẹ con có gì phải cám ơn, mẹ vẫn chờ hai đứa con sinh cháu đích tôn cho mẹ!”

Dịch Khiêm Mạch khẽ cười, không nhịn được nhạo báng: “Nếu là cháu gái thì thế nào?” "Cháu gái thì mẹ vẫn thích, mẹ không có con gái, nên cũng sẽ thương cháu gái! Con có biết không, mấy ngày trước ba con đi câu cá với Bác Mộ, hai bảo bối của ông cũng ở đấy, ba con ôm con của người ta mà không chịu

buông ra! Hai đứa trẻ của nhà họ Mộ quả nhiên rất đáng yêu, khó trách

ngươi bác Mộ lại cưng chiều như vậy, mẹ nhìn cũng thích !"

Ngồi một bên cũng bị đâm, mặt mũi tư lệnh Dịch có chút không nhịn được,

lúng túng trợn mắt nhìn vợ mình một cái: "Phu nhân, lúc đi ai hận đến độ không thể ngoắt cháu người ta mang về nhà? !"

Rõ ràng trong nhà có hai đứa con trai, đến bây giờ lại chẳng có một đứa

cháu để ôm, bọn họ làm cha làm mẹ đúng thật là có chút khổ tâm!

"Haizzz, rõ ràng chính ông ôm mãi không chịu buông tha, thế mà còn dám đổ thừa. . . . . ."

". . . . . ." Nhìn quanh năm suốt tháng ba mẹ vì việc lớn, việc nhỏ mà

tranh chấp, Dịch Khiêm Mạch bất đắc dĩ cười cười, "Ba mẹ, các người đừng cãi cọ, con và Ân Ân cố gắng một chút, để hai người sớm có cháu bồng?!"

"Không thành vấn đề, không thành vấn đề!" Mẹ Dịch gật đầu một cái, hoàn toàn đồng ý.

"Vậy thì tốt, hai người nghỉ ngơi sớm một chút đi, con lên lầu trước!"

Như thế chủ đề này dù có muốn tiếp tục nữa cũng bị cắt đứt. Mọi người

dừng lại dưới bậc thang nói vào câu xong cũng rút lui!

Khi lên lầu, đầu hành lang gặp phải Lam Mộ Duy từ trên lầu đi xuống,

Dịch Khiêm Mạch tạm dừng lại, ngước mắt nhìn anh, "Mộ Duy, đến thư phòng của cậu, cậu có lời muốn nói với con."

"Được." Gật đầu một cái, Lam Mộ Duy bước xuống, đuổi theo bước chân của anh, bước vào một căn phòng ở cuối hành lang

Nghiêng người ngồi xuống, Dịch Khiêm Mạch hướng về anh làm tư thế mời: "Ngồi đi!"

"Cậu nhỏ tìm con muốn nói gì?" Kéo ghế qua, ngồi xuống, Lam Mộ Duy nhàn nhạt mở miệng, trên mặt khó nén nổi sự cô đơn.

"Hôm nay tôi nhận được điện thoại của tổng giám đốc Thụy Nhĩ, nói cháu

muốn từ chức, cậu cần biết lý do." Khẽ tựa vào trên ghế dựa, anh ngước

mắt nhìn Lam Mộ Duy, ánh mắt thâm thúy, giống như là muốn tìm cái gì đó

từ trên người anh.

"Không có vì cái gì, chẳng qua là cảm thấy có lẽ Ân Ân sẽ thích hợp làm

Phó tổng giám đốc Thụy Nhĩ hơn cháu, mặc kệ về phương diện gì, cô ấy đều thích hợp hơn cháu, cháu cũng chỉ là người tạm nhảy dù đến, quản lý về

phương diện thiết kế cuối cùng cũng không theo nổi."

Ban đầu anh vì cái gì mà đến Thụy Nhĩ, lòng cả hai đều biết rõ, mà lúc

ban đầu Dịch Khiêm Mạch để cho đến đến Thụy Nhĩ đến tột cùng là mục đích gì, hôm nay anh cũng đã hiểu, không phải là muốn để cho anh nhìn rõ, có ít thứ một khi mất đi, thì vĩnh viễn cũng không thể quay lại được.

"Ân Ân chỉ là nhà thiết kế, về phương diện quản lý còn thiếu sót kinh

nghiệm, để cho cô ấy làm phó tổng giám đốc Thụy Nhĩ thì không thích hợp, cậu cần một người có thể đảm đương tốt chức vụ Phó tổng giám đốc, mà

không phải hành động theo cảm tình."

"Ý của cậu cháu hiểu rõ, chỉ là cháu của thấy bên ngoài có rất nhiều

người du học nước ngoài trở về, không thể luôn dựa vào cậu, cháu muốn về Bắc Kinh tự mình cố gắng, ít nhất cháu cũng có thể tự cố gắng, mặc kệ