chúng ta có thể xử lý, cảnh sát bên kia đã phái mấy bộ đội đặc
chủng tới, chỉ vài người phụ nữ như em thì có thể làm gì? Ngoan ngoãn
đi, chuyện này anh sẽ xử lý.”
Nhìn vẻ mặt có chút không tin của cô, Dịch Khiêm Mạch khẽ thở dài một
cái, “Chuyện này anh cũng nhận được tin tức, người mua cái đó rất có thể là ông trùm buôn bán thuốc phiện ở Tam giác Vàng. Lâm Quân Dao hay tới
lui với ông ta, chuyện này em không cần nhúng tay, ngoan ngoãn nghe lời, cảnh sát bên kia đã phát tin tức qua, bọn họ sẽ xử lý cẩn thận.”
“Đó…” Nghe giọng anh thì có vẻ mọi chuyện không đơn giản giống như tưởng tượng của cô. Úc Tử Ân gật đầu một cái, loại chuyện lớn này cũng không
phải là chuyện cô có thể làm chủ, định sẽ không hỏi nhiều.
Cắn bánh bao trong tay, cô chợt nhớ tới cái gì, ngẩng đầu lên khẩn
trương nhìn anh: “Sẽ không phải là anh muốn tự mình làm nhiệm vụ đó
chứ?”
“Không có, nhiệm vụ lần này do cảnh sát phụ trách, chúng ta chỉ giúp đỡ
mà thôi, nếu như chứng cứ xác thực, có thể khởi tố Lâm Quân Dao đã giao
dịch ma túy với kẻ khả nghi, đủ xử cô ta tử hình.” Nhớ tới một lần kia
cô ta dùng 500g ma túy để đem cô đến cục công an, việc này sớm muộn gì
cũng sẽ làm sáng tỏ.
“Vậy nếu Lâm Tiểu Uyển cũng dính dấp đến chuyện đấy… Anh tính toán xử
trí như thế nào?” Về Lâm Tiểu Uyển dính đến chuyện giao dịch ma túy này
cô cũng chỉ có cảm giác mơ hồ, mặc dù vẫn còn chưa tìm được chứng cứ,
nhưng sớm muộn cũng sẽ rõ chân tướng.
Cô ấy không phải đơn thuần như cô tưởng tượng, thời gian năm năm đủ thay đổi một số chuyện, hay đây chỉ là bản tính con người.
Nhất là nghề mà bọn họ làm, dễ dàng nhìn thấy tính cách con người, những thứ có thể nhìn thấy hay không nhìn thấy rất rõ ràng.
“Nên xử lý như thế nào thì xử lý như thế đó, chuyện này do luật pháp
định đoạt, cũng không phải do anh quyết định.” Hí nửa mắt, anh ngước mắt nhìn cô, cười như không cười hỏi: “Thì sao, ghen?”
“Vì sao em lại muốn ăn giấm chứ? Anh ngửi thấy vị chua hả?” Từ khi biết
sau này anh và Lâm Tiểu Uyển không có quan hệ gì nữa, cô cảm thấy ghen
rất thừa thãi, trải qua tình cảm lặp lại và quanh co, cô càng thêm lý
trí khi nhìn nhận những chuyện thuộc về quá khứ.
“Ừ, không có là tốt rồi, chỉ là Ân Ân, em nên cảnh giác một chút, Lâm
Tiểu Uyển không đơn giản như em tưởng đâu, không dễ dàng đâu.” Bề ngoài
Lâm Tiểu Uyển dịu dàng rất dễ dàng lừa gạt con người, anh chỉ sợ lòng dạ cô quá mềm yếu, dễ dàng trúng bẫy kẻ địch, bây giờ là lúc mấu chốt,
không được phép có chuyện không may này.
“Em hiểu rồi, lần này cô ấy trở lại, em cũng cảm thấy cô ấy không còn
đơn thuần như trước kia nữa, em cảnh giác một chút.” Cẩn thận một chút
cũng không sai, nếu không ngày nào đó ngay cả mình chết cũng không biết. Trở lại thành phố C, cả ngày bận rộn cơ hồ giống như những ngày bình
thường khác, thân là thư ký trợ lý tổng giám đốc, Úc Tử Ân muốn công
việc bận rộn không tính là nhiều, đại bộ phận vẫn là những nghiệp vụ
quen thuộc, Văn Khâm giống như là bị Dịch Khiêm chiếm được đột nhiên bày mưu lập kế, dần dần các công tác giao cho cô có một số là công việc
thực tế, cánh cửa công ty nghiên cứu QM chỉ có công ty cao cấp mới có
thể đi vào, mà cô cho dù có đi vào đoán chừng cũng không hiểu.
Phòng trợ lý thư ký của Dịch Khiêm đột nhiên loại bỏ phụ nữ bên ngoài,
mặt khác hai người đều là đàn ông, Dịch Khiêm đột nhiên nói là phụ nữ
chú ý quá nhiều đối với anh sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến công việc, cho
nên bắt đầu dùng trợ lý năm để có thể giảm bớt không ít phiền toái.
Cẩn thận nghĩ lại cũng thật đúng, như anh độc thân quý tộc xuất sắc như
vậy, cơ hồ được tất cả các cô gái mộng tưởng, có thể kéo gần khoảng cách tiếp cận với anh chính là chuyện ước mơ tha thiết của các cô, càng khỏi phải nói đến chuyện cùng làm việc chung.
Trước sảnh điện thoại chổ cô đổ chuông, đầu bên kia truyền đến tiếng
nói: "Thư ký Úc, bên này có tiểu thư Lâm Tiểu Uyển muốn gặp tổng giám
đốc, cô xem có thể cho cô ta vào hay không?"
"...Cô để cô ta đi lên đi!" Do dự một chút, Úc Tử Ân nhàn nhạt mởi
miệng, sau khi cúp điện thoại liền ấn nội tuyến cho tổng giám đốc:
"Boss, tiểu thư LÂm Tiểu Uyển muốn gặp anh."
"Nói anh không có ở đây." Đầu điện thoại bên kia, Dịch Khiêm dường như không nghĩ ngợi nhiều liền trả lời.
"Em đã để cho cô ta lên đây." Cầm điện thoại, Úc Tử Ân quay đầu nhìn mắt nhìn thấy thư kí Văn Khâm, có chút không hiểu.
Người kia thở dài, "Vậy để cho cô ta vào đi!"
"Được!" Cúp điện thoại cô ngẩng đầu lên nhìn Văn Khâm, khó hiểu hỏi:
"Thư kí Văn, vì sao điện thoại trước sảnh lại chuyển đến cho tôi ở đây
rồi vậy?"
"Đây là ý của Boss." Dường như sợ cô nghe không rõ, Văn Khâm dằn lại
tính tình giải thích thêm một câu: "Về sau anh ta có thể hoặc không thể
gặp ai, do cô quyết định, nhất là con gái."
A..., biết rõ!" Dịch Khiêm đột nhiên làm như vậy, không khác nào là giao quyền cho cô, cô gái nào có thể gặp, cô gái nào không thể gặp, do cô
quyết định, này không phải lừa gạt khích lệ cô sao? Thiệt thòi cho anh
đã nghĩ ra!
"Đây là lịch trình của Boss hôm nay, giữa trưa cùng với