Polly po-cket
Quân Sinh Ta Đã Lão

Quân Sinh Ta Đã Lão

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324835

Bình chọn: 7.5.00/10/483 lượt.

i tâm ý."

Chú Nhâm mồm mép lằng nhằng thấy Tây Cố cũng vẫn như cũ thờ ơ, biết anh lần này hạ quyết tâm, không làm chuyện vô công nữa, mệt mỏi nói, "Được, con lớn như vậy, ba cũng quản không được, con đã chắc chắc như vậy, cũng được, chỉ hy vọng về sau con sẽ không hối hận..."

Tôi cùng ba mẹ dựng thẳng lỗ tai ở ngoài cửa đang nghe lén, bất thình lình, chú Nhâm xoay cửa mở ra ——
Bốn mắt nhìn nhau, trường hợp này có chút xấu hổ.

Tôi cười gượng hai tiếng, chào hỏi trước, "Chú Nhâm vẫn khỏe."

Ánh mắt sắc bén của chú đem tôi đánh giá từ đầu đến chân, hướng về phía ba mẹ tôi gật đầu, không nói thêm cái gì, liền xoay người rời đi.

"Manh Manh?" Tây Cố trong phòng bệnh bất mãn gọi tôi.

"Tới liền tới liền." Tôi dẫn theo một rổ đồ ăn đi vào, mắt anh sáng lên, đang muốn nhào tới, thình lình thấy ba mẹ đi theo sau lưng tôi, lập tức sửa lại nét mặt, nhã nhặn lễ phép hướng về phía ba mẹ tôi nở nụ cười, "Chào chú, chào dì."

Trên mặt ba mẹ cũng có chút không được tự nhiên, đem lẵng hoa quả để lên bàn xong cũng không biết nên mở màn như thế nào.

Tây Cố ân cần lục tục từ trên giường bò xuống bày ra ghế dựa, "Chú với dì đừng đứng, trước ngồi đi."

"Aiz, nhanh nằm, nhanh nằm! Xuống tới làm gì, để chú với dì tự ngồi." Mẹ già nhanh chân đỡ anh lên.

Tây Cố ôm eo, trên mặt hơi lộ ra vẻ đau đớn, trong miệng vẫn cố gắng mỉm cười, "Không có việc gì, dì a, dì đừng lo lắng."

Tôi âm thầm khinh bỉ, lại bắt đầu, không biết chiều ngày hôm qua người loanh quanh khắp phòng là ai.

Ba cùng mẹ cũng không phải là người có tâm địa cứng rắn, nhìn thấy người ta bộ dạng suy yếu thì có chút tâm không an, huống hồ Tây Cố như vậy là vì chuyện nhà của mình. Còn nữa, chân trước chú Nhâm cũng đã khuyên qua, ở bên cạnh nghe hết nửa ngày, nội dung bọn họ muốn nói cùng với chú Nhâm cơ bản cũng giống nhau, chú Nhâm là ba của Tây Cố đã đem chuyện bọn họ muốn nói đều nói xong rồi, lại vẫn khuyên không được Tây Cố, kế tiếp này...

Tây Cố không đợi ba mẹ tìm trận tuyến, liền chủ động xuất kích.

"Chú Hác, dì Hác," anh lấy tốc độ sấm chớp không kịp che tai xốc chăn lên, lại lần nữa xuống giường, trịnh trọng quì một gối, "Có chuyện cháu không muốn giấu hai người."

Ba mẹ bị hoảng sợ, "Làm sao vậy, đây là, có chuyện gì từ từ nói, mau đứng lên mau đứng lên."

Lòng tôi trống rỗng. Quỳ thật đúng là nhanh, một chiêu này thật sự là nhìn quen quá đi =.=!

Anh không có đứng lên, trực tiếp nói thẳng, lớn tiếng nói, "Chú, dì, cháu đối với Manh Manh là nghiêm túc , cháu thật sự muốn cưới, xin hai người yên tâm giao cô ấy cho cháu."

Tôi cũng bị trận chiến này của anh hù dọa, "Tây Cố..."

Anh không nhìn tôi, chỉ đối với ba mẹ tôi nhắc lại lần nữa, "Cháu thật sự yêu cô ấy, mấy năm nay chưa bao giờ thay đổi, cháu cam đoan sẽ đối tốt với cô ấy, tuyệt không để cho Manh Manh chịu một chút ủy khuất, dì à, dì từ nhỏ nhìn cháu lớn lên, dì cũng rõ tính tình của cháu, cháu không phải loại người lỗ mãng không chịu trách nhiệm, xin chú dì yên tâm đem Manh Manh giao cho cháu."

"Giống như ba cháu nói," ba mở miệng, "Cháu còn quá trẻ, hiện giờ quả thật là lời thề son sắt, nhưng năm năm sau, bảy năm sau, mười năm sau? Đến lúc đó Manh Manh không còn trẻ nữa, nếu như cháu chán ghét nó, cháu có nghĩ tới hay không nó đến lúc đó nên làm như thế nào? Hơn nữa cháu lấy cái gì tới chăm sóc con gái của chú? Cháu bây giờ vừa mới ra ngoài xã hội, còn không có trải qua quá các loại dụ hoặc khảo nghiệm, luận tiền lương luận trải đời, cháu thậm chí so ra còn kém hơn con gái chú, lấy cái gì nuôi gia đình?"

"Như vậy theo như lời chú nói, trải qua dụ hoặc và khảo nghiệm của xã hội, đợi năm năm mười năm sau Manh Manh không hề trẻ nữa, những người đàn ông dựa vào coi mắt kết hôn sẽ không chán ghét cô ấy sao? Con với Manh Manh có mười mấy năm cơ sở tình cảm, cháu cũng là người chú với dì hiểu tận gốc rễ, nếu ngay cả lời cháu nói cũng không tin được, chẳng lẽ chú với dì tin tưởng mấy người đàn ông nhận thức trong một thời gian ngắn ngủi kia sao. Đúng vậy, cháu hiện giờ vừa mới ra xã hội, tiền lương cùng tư lịch của cháu cũng không như Manh Manh..."

Tôi theo bản năng ngắt lời, "Không có việc gì, tiền của con đủ nuôi gia đình…”

Ba quay đầu trừng mắt, "Còn không có lập gia đình đâu, khuỷa tay đã ra ngoặt ra ngoài?"

Tây Cố cười liếc tôi một cái, tiếp tục nói, "Cháu quả thật không có cách nào khác cam đoan hiện tại có thể để cho Manh Manh sinh hoạt quá đãi ngộ, nhưng hai người duy trì cuộc sống bình thường vẫn là đầy đủ, cũng theo như lời chú, cháu còn trẻ, tương lai cháu có vô số khả năng, cháu hiện giờ không thể, nhưng không có nghĩa về sau không có thể để cho Manh Manh sống qua ngày lành. Trừ bỏ điểm này, cháu không tiếp nhận điểm nào mà bị bại bởi những người khác."

Ba không có nói tiếp, cau mày trầm ngâm thật lâu.

Cần nói đều nói, kỳ thật lăn qua lộn lại vài câu từ như vậy, ‘anh tới tôi lui’ trước sau vài chiêu cũng đều dùng hết mấy lần.

Tây Cố rèn sắt khi còn nóng, càng thêm chân thành nói, "Manh Manh cô ấy so với mạng của cháu còn quan trọng hơn, ba, con sẽ yêu cô ấy, thương cô ấy..."

Ba già