Snack's 1967
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3227751

Bình chọn: 10.00/10/2775 lượt.

Châu nghĩ hoài không ra, vì sao Phượng Thương lại thích Mộ Dung Thất Thất? Không chỉ riêng nàng không hiểu, ngay cả Mục Vũ Điệp cùng Dư Thi Thi cũng không hiểu, vì sao gu của Phượng Thương lại “đặc biệt” đến vậy.

Bất quá, người đầu tiên mở miệng hỏi khó Mộ Dung Thất Thất, không phải Hoàn Nhan Bảo Châu mà là Thái tử phi Dư Thi Thi.

“Sơn thủy của Tây Kỳ nhất định tốt lắm, cho nên mới dưỡng công chúa thành yêu kiều* như vậy, ngay cả Vương gia đối với công chúa cũng chẳng giống người thường. Chính là, bổn cung có một câu không biết có nên nói ra hay không….” (*còn có nghĩa là yếu ớt, ý là ám chỉ 77 vô dụng)

Ngươi đã mở mồm, có thể không cho ngươi thả rắm sao? Mộ Dung Thất Thất thầm nghĩ trong lòng, trên mặt lại tỏ vẻ kính cẩn nghe theo, cười nói: “Thỉnh thái tử nương nương chỉ giáo.”

“Vương gia văn võ song toàn, là anh hùng tiếng tăm lẫy lừng của Bắc Chu, nhưng mà, công chúa cái gì cũng không biết, nếu chuyện này truyền ra, không biết sẽ có bao nhiêu người bất bình thay vương gia. Tuy rằng nữ tử không có tài mới là đức, nhưng mà ít nhất cũng phải biết những điều cơ bản, nếu không, khi nam nhân gặp người mới, sẽ dễ dàng quên người cũ.”

Nguyên lai là nói cái này? Mộ Dung Thất Thất thầm cười lạnh trong lòng, trên mặt lại càng tỏ vẻ cung kính: “Thái tử phi nương nương nói rất đúng, nhưng mà bổn cung càng thích chuyện nữ công cùng lo gia vụ. Bổn cung cảm thấy, nếu suy bụng ta ra bụng người, chung quy chỉ rước lấy thiệt. Vô luận sau này vương gia có đối với ta như thế nào, bổn cung nhất định sẽ toàn tâm toàn ý đối với chàng, tuyệt đối sẽ không để người trong vương phủ, tâm lại bay nơi khác, nhất tâm nhị dụng* a….”(*một tâm nghĩ hai chuyện)

Lời này của Mộ Dung Thất Thất giống như một cái tát hung hăng vả vào mặt Dư Thi Thi, lập tức, sắc mặt Dư Thi Thi trở nên thực thối.

Nàng nói vậy là có ý gì? Cái gì gọi là nhất tâm nhị dụng, cái gì gọi là người một nơi tâm một nẻo? Rốt cuộc nàng biết cái gì? Hay là nghe nói gì đó? Tại sao lại hiểu rõ lòng mình….

Trên mặt Dư Thi Thi xanh xanh hồng hồng một trận, đứng ngây một chỗ, nói tiếp cũng không nên, buồn không lên tiếng cũng chẳng thể, đành phải xấu hổ cười cười.

Tin đồn về Dư Thi Thi cùng Phượng Thương, đều được đám thiếu nữ ở nơi này nghe qua, tuy rằng không có chứng cứ, nhưng cứ nhìn biểu hiện của Dư Thi Thi ở yến hội là hiểu rõ, tất cả mọi người đều không ngu ngốc, vừa nghe Mộ Dung Thất Thất nói vậy, đám thiếu nữ liền che miệng “hihi” mà cười.

Đặc biệt là Hoàn Nhan Bảo Châu, nàng ta cười đến run rẩy cả người. Nàng đã sớm biết “tâm địa bướm hoa” của Dư Thi Thi, nhưng do ngại thân phận của đối phương nên khó mở miệng. Hiện tại Mộ Dung Thất Thất ngấm ngầm chửi người, khiến Dư Thi Thi “khó xử”, Hoàn Nhan Bảo Châu tự nhiên cao hứng.

Ai cũng biết Dư Thi Thi cùng Phượng Thương từng có hôn ước, nhưng trước lúc hai người đại hôn, Dư Thi Thi đột nhiên đổi ý, gả cho Thái tử Hoàn Nhan Hồng, ôm cây đại thụ mang danh Thái tử, nhanh chóng biến thành Thái tử phi.

Từ sau khi bị Dư Thi Thi từ hôn, Phượng Thương vẫn liên tục gặp vận rủi, liên tục tám năm đều “ngày trước cưới, ngày sau tang”, vị trí Nam Lân vương phi như là bị nguyền rủa, khiến cho những nữ nhân ái mộ Phượng Thương đều chỉ dám nhìn chứ chẳng dám nhận vị trí Vương phi kia.

Rất nhiều người đều cho rằng “vận mệnh bi thảm” của Phượng Thương là do Dư Thi Thi tạo nên, bởi vì nàng từ hôn, nên mới phá hỏng nhân duyên của Phượng Thương, mới khiến hôn nhân của Phượng Thương gặp nhiều bất trắc như vậy. Cho nên, mỗi khi cung đình tụ hội, tới bây giờ đều chẳng ai thèm để ý đến vị Thái tử phi này, trong giới thượng lưu, nàng chẳng thể quen thân với bất kỳ nữ nhân nào cả.

Thái tử phi của một quốc gia lại bị công chúa hòa thân của nước khác trêu tức trước mặt mọi người, còn bị nhiều người cười chê như vậy, Dư Thi Thi càng nghĩ càng tức.

Nhưng nàng là Thái tử phi, tương lai là quốc gia chi mẫu, phải giữ gìn hình ảnh khoan dung độ lượng của mình, cho nên cứ như trước vờ như không có chuyện gì, nhưng trong lòng lại hận chết Mộ Dung Thất Thất, hận nàng sao lại nói ra điểm yếu của mình trước mặt mọi người, khiến mình trở thành trò cười cho bọn họ!

Tuy rằng Thái tử phi méo mồm, bị nhiều người chế giễu, nhưng cũng có người giúp nàng. Người mở miệng không ai khác chính là Mục Vũ Điệp, cũng là gái già mãi chờ Phượng Thương. Nữ nhân này, nhìn văn văn tĩnh tĩnh, nhưng những lời nói ra, đều mang theo gai nhọn.

“Công chúa hiền lành như vậy, là phúc khí của vương gia, khó trách vương gia lại si tình với người, chẳng để người khác lọt vào mắt. Đặc biệt là một câu “Mặc cho nhược thủy tam thiên, ta chỉ lấy một gáo nước” kia thật sự khiến người người hâm mộ!” Mục Vũ Điệp giải vây cho mình, khiến Thái tử phi không nhịn được cảm kích nhìn nàng một cái. Mà lời nói của Mục Vũ Điệp, đem tầm mắt của chúng thiếu nữ vừa rồi còn cười nhạo Dư Thi Thi chuyển lên trên người Mộ Dung Thất Thất.

Hoàn Nhan Bảo Châu lúc nãy cười rực rỡ nhất, hiện tại trở mặt cũng nhân nhất, mới vừa rồi còn là xuân phong tháng ba, hiện tại là gió lạnh tháng c