ự quá phận, nhưng hiện tại đang là thời điểm mấu chốt của cuộc tranh tài, nếu thiếu Mộ Dung Thanh Liên, thực lực Tây Kỳ quốc sẽ giảm.
Cái Trấn Yêu tháp này thực quỷ dị, không biết được các tầng trên sẽ có cái gì, nhiều người nhiều sự giúp đỡ, cũng nhiều thêm một cơ hội. Thế nên hiện tại, mặc kệ Mộ Dung Thanh Liên như thế nào, Long Trạch Cảnh Thiên cũng phải bảo hộ nàng.
Dù sao , lần Tứ Quốc Tranh Bá này vô cùng quan trọng với Long Trạch Cảnh Thiên, tuy rằng hiện tại hắn có cơ hội tấn thăng Thái tử Tây Kỳ quốc nhất, nhưng một ngày Long Trạch Vũ còn chưa lập hắn làm thái tử, thì danh phận của hắn vẫn cứ treo trên đó một ngày, cho nên hắn phải tìm cách đề cao danh vọng của mình, làm cho Long Trạch Vũ không thể không “thuận theo ý dân” mà đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn! Chỉ có thân phận, địa vị cao, nắm giang sơn trong tay, hắn mới có thể có được những thứ mình muốn, tỷ như —– mỹ nhân mà hắn ngưỡng mộ trong lòng!
“A ——-” Ý nghĩ Long Trạch Cảnh Thiên, Mộ Dung Thất Thất sao có thể không biết . Hiện tại hắn lấy lui làm tiến, nhìn như là trừng phạt Mộ Dung Thanh Liên, như thật ra là đang cứu nàng, vì Tây Kỳ quốc mà giữ lại thực lực . Không thể không nói, vị Tĩnh vương này là một nhân vật khó lường.
“Coi như số ngươi gặp may, chúng ta đi!”
Mộ Dung Thất Thất cũng lười vì chuyện này mà tiếp tục dây dưa, bước trên thềm đá lên lầu hai.
“Biết tại sao bổn vương lại đánh ngươi không ?’’ Sau khi đám người kia đi khỏi, Long Trạch Cảnh Thiên xoay người, nghiêm túc nhìn Mộ Dung Thanh Liên .
“Xin điện hạ nói rõ .” Mới vừa nãy Mộ Dung Thanh Liên cao cao tại thượng, lúc này lại hèn mọn cúi đầu, đem máu tươi trong miệng nuốt vào trong bụng .
“Ngươi là người quan trọng nhất đối với bổn vương, nếu không phải vậy, bổn vương đã để họ tùy ý giết ngươi, sẽ không ra tay cứu ngươi . Bổn vương coi trọng ngươi, ngươi đừng làm ta thất vọng, đừng để phải nhận kết cục đầu lìa khỏi xác —–”
Lời nói của Long Trạch Cảnh Thiên mang ý đe dọa, Mộ Dung Thanh Liên nghe rõ, cũng hiểu rõ, nàng biết vừa nãy Hoàn Nhan Khang động sát ý, nếu nàng nói thêm gì nữa, chắc chắn hôm nay sẽ táng thân tại nơi này . Hơn nữa, dù nàng có chết, cũng không ai sẽ truy cứu trách nhiệm của Hoàn Nhan Khang, nàng sẽ trở thành một oan hồn .
Chẳng qua, bị Long Trạch Cảnh Thiên giáo huẩn trước mặt mọi người, mặc dù được hắn coi trọng nhất, nhưng mặt mũi của nàng cũng không vì vậy mà quay về, những việc này cũng do Mộ Dung Thất Thất mà ra ! Cũng do con tiện nhân Mộ Dung Thất Thất làm ra chuyện tốt này!
“ Tạ ơn vương gia! Dân nữ sẽ cố gắng hết sức!”
Nhìn bóng lưng Mộ Dung Thất Thất biến mất trên thềm đá, Mộ Dung Thanh Liên nghiến răng nghiến lợi, nhặt cái răng rơi trên mặt đất kia lên, cất thật kĩ. Mộ Dung Thất Thất, ta với ngươi không đội trời chung! Lầu hai, im lặng dị thường, không ai, cũng không có bất kì tiếng động nào. Bên một mặt của cầu thang đá bước lên lầu ba, có đặt một viên dạ minh châu ở giữa, tỏa ra thứ ánh sáng khác thường, chiếu sáng cả tầng này.
“Không có ai?” Hạ Lan Liên Y nhìn kĩ một lần, chỗ này ngay đến một dấu chân người cũng chẳng có, chẳng lẽ cửa thứ hai lại dễ dàng như vậy sao?
“Ây, Hạ Lan công tử, lời này của ngươi thật quái a, chẳng lẽ chúng ta đây không phải là người sao!” Hoàn Nhan Khang nở nụ cười, lời này rơi vào tai Hạ Lan Liên Y lại khiến hắn có chút xấu hổ , “Ta không phải có ý này, ý ta là chỗ này không có dấu chân người, không biết có cơ quan ám khí gì hay không.’’
Sau khi trải qua một đợt vây công đám người Đông Lỗ quốc ở lầu một , Bắc Chu quốc như cũ vẫn còn bốn người, Tây Kỳ quốc cũng vẫn là bốn người, mà Nam Phượng quốc mất ba người, hiện tại chỉ còn bốn người . Cộng thêm sáu người Đông Lỗ quốc được tha mạng lúc trước, hiện tại tên tầng thứ hai tổng cộng có 18 người.
“Có cơ quan ngầm hay không, xem thử thì biết?” Long Tạch Cảnh Thiên một tay bắt lấy một tên Đông Lỗ quốc xui xẻo, đẩy ra phía trước .
“A ——” tiếng thét thê thảm còn chưa kết thúc, một cơ thể toàn vẹn đã chia ra thành mười khúc, rơi trên mặt đất ( Ed 0 * trời thiệt kinh dị quá )
“A!” Bạch Ức Nguyệt nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng trước mắt, còn những người khác lại hoàn toàn ngây dại .
Trên không trung, một sợi tơ vàng, bởi vì nhuốm máu mà xuất hiện trước mặt mọi người . Hoàn Nhan Khang định đưa tay ra sờ, nhưng bị Mộ Dung Thất Thất ngăn cản, “Cẩn thận đây là Kim tàm ti*, không nên đụng!” (*tơ tằm vàng…..vì đây có thể xem là tên riêng nên beta đặt nguyên theo hán việt)
“Kim tàm ti” Khi nghe Mộ Dung Thất Thất nói, tất cả mọi người đều ngây dại .
Kim tàm ti, đúng như tên gọi, là tơ do tằm vàng nhổ ra, sắc bén như lưỡi dao, lửa thiêu không cháy, đao chém không đứt, tính đàn hồi rất tốt, lại cực kỳ bén nhọn. Cái tên lúc nãy, nhất định đã bị kim tàm ti này phân ra thành thịt khối.
“Thực vô liêm sỉ!”
Long Đa âm dương quái khí lên tiếng mắng, “Đông Lỗ quốc thật hèn hạ, lại dùng thủ đoạn bỉ ổi! như thế này Quá vô sỉ!”
Mắng, cũng không giải quyết được vấn đề, Lý Vân Khang ngồi xổm xuống mặt đất, cẩn thận đánh giá Kim tàm ti giăn