c thật gọn, “Tô Mi, lời ta vừa đọc, nhớ kĩ chưa? Tất cả mọi người cũng nhớ rõ những lời đó ! Nghĩ muốn vượt qua, cứ dựa theo những lời ấy mà làm .”
“Vì sao vậy?” Không đợi Mộ Dung Thất Thất nói xong, Long Đa liền mở miệng, “Công chúa có thể tự mình đi qua, mà không cần phải để ý tới chúng ta, tại sao lại đem khẩu lệnh truyền cho chúng ta? Chẳng chúng ta không phải là đối thủ cạnh tranh sao?”
Lời Long Đa vừa nói cũng chính là câu hỏi trong lòng mọi người. Nếu Mộ Dung Thất Thất chỉ cần nói giải pháp cho người của Bắc Chu quốc, để riêng bọn họ vượt qua là đủ rồi, nếu vậy Bắc Chu quốc sẽ giành hạng đầu trong Tứ quốc tranh bá lần này, vị trí kia không phải là điều Mộ Dung Thất Thất muốn sao?
Nghe xong nghi vấn của Long Đa, Mộ Dung Thất Thất không giải thích gì, chỉ nói, “Nếu muốn vượt qua, đi theo, nếu không muốn vượt qua, cứ ở lại .”
Nói xong, Mộ Dung Thất Thất dẫn đầu đi vào Kim tàm ti trận.
Mới vừa rồi Lý Vân Khanh nghe theo lời Mộ Dung Thất Thất mà đi, tuy rằng vượt qua, nhưng mà động tác thực hiện phi thường cứng nhắc, chỉ có thể xem là miễn cưỡng bước qua. Hiện tại, mọi người nhìn thấy động tác của Mộ Dung Thất Thất sinh động, lưu loát như mây bay nước chảy, nhịn không được thầm tán thưởng trong lòng.
“Nhìn như thiên tiên!” Hoàn Nhan Khang ngơ ngác nhìn thân ảnh đang biến mất của Mộ Dung Thất Thất, kinh ngạc không dứt, “Biểu ca thật đã cưới vềđược một bảo bối!”
Lời của Hoàn Nhan Khang rơi vào trong lỗ tai của Long Trạch Cảnh Thiên, dấy lên tư vị khác lạ. Long Trạch Cảnh Thiên hiện tại đã hoàn toàn thanh tỉnh, hiểu rõ giá trị của bảo bối mà mình đã bỏ lỡ, trong lòng cực kỳ hối hận.
Tô Mi, Như Ý cùng Hoàn Nhan Khang đi theo phía sau Mộ Dung Thất Thất thuận lợi vượt qua Kim tàm ti trận, người của Tây Kì quốc cũng qua được, ngay cả Mộ Dung Thanh Liên lúc trước ghen tị với Mộ Dung Thất Thất, lúc này cũng ngoan ngoãn nghe theo lời của Mộ Dung Thất Thất, buộc gọn váy tóc, nghe theo khẩu lệnh của Tô Mi mà phá trận.
Chờ người của Nam Phượng đi qua, người của ba nước cũng đã đông đủ . Mà năm người Đông Lỗ quốc kia, cũng bị Long Trạch Cảnh Thiên ép buộc đi qua .
“Cửa thứ hai rốt cục đã qua!” Hạ Lan Liên Y liền lau giọt mồ hôi trên trán, trong lúc đi xuyên qua Kim tàm ti trận, hắn thật rất sợ, may mà còn nhớ rõ lời Mộ Dung Thất Thất nên mới có thể bình an mà qua .
“Đa tạ Chiêu Dương công chúa!” Long Trạch Cảnh Thiên cung kính hành lễ với Mộ Dung Thất Thất . Những người khác không nói gì, cũng cúi đầu hành lễ với nàng . Mọi người đều biết, cửa thứ hai này, Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn có thể mặc kệ bọn họ, nhưng nàng không hề làm vậy, mà lại giúp bọn họ thông qua cửa thứ hai thật thuận lợi.
“Không cần khách sáo! Chuyện đó nói sau , chừng nào qua hết được năm tầng nữa rồi hãy tính! Nói không chừng lần sau chúng ta chính là đối thủ!”
Lời của Mộ Dung Thất Thất nhắc bọn họ một điều, còn năm cửa nữa phải thông qua ! Năm cửa! Lúc trước cửa thứ nhất là người Đông Lỗ vây đánh, cửa thứ hai là Kim tàm ti trận, không biết còn năm cửa sau sẽ có cái quái gì nữa! Nghĩ vậy, lòng mọi người đều trầm xuống, tiếp tục đi lên lầu ba .
Vừa lên tầng ba, mọi người không khỏi rùng mình một cái, lạnh quá! Nhìn quanh bốn phía đều là một mảnh trắng xóa, một tầng tuyết thật dày, còn có những cây thanh tùng bách phủ đầy tuyết, tất cả trông rất sống động, hoàn toàn không giống như đang ở trong tháp, nếu không phải vì trên đỉnh tháp vẫn là một khối đã, sẽ khiến mọi người nhầm tưởng rằng họ đã đi ra ngoài.
“Trời ạ! Thật thần kỳ!” Mộ Dung Thanh Liên ngạc nhiên lên tiếng, “Lần này Đông Lỗ quốc thật tốn hao nhiều tâm huyết để làm a! Cây này vậy mà là thật!” Trong lúc nói chuyện Mộ Dung Thanh Liên còn đạp vào một cái cây bên cạnh .
“Là tuyết —–’’ Lý Vân Khanh chạm tay vào tuyết đang nằm trên mặt đất, đưa vào mũi mà hít rồi liếm thử “ Thật sự là tuyết .”
“Thật sự quá thần kỳ!”
Mọi người đi vào tầng thứ ba, tò mò đánh giá khắp mọi nơi . Ngân trang tố khỏa*, dù là rừng cây hay là trong cốc nhỏ, mọi nơi đều có tuyết, tất cả đều là thật . Không biết trong tuyết có ẩn giấu cơ quan nào không nữa! (Ngân trang tố khỏa *:một câu thành ngữ cực kỳ thông dụng trong Trung văn để miêu tả cảnh trời tuyết, có thể dịch đại khái là: khắp nơi long lanh như dát bạc)
“Sưu sưu sưu!” Trong lúc mọi người đang cảnh giác tìm kiếm cơ quan, trên nóc nhà có ba mũi tên lén bắn xuống .
“Tô Mi, đi theo ta! A Khang, Như Ý hai người các ngươi đi với nhau, nhớ hãy cẩn thận!” Mộ Dung Thất Thất khẽ quát một tiếng, vội đi vào nền tuyết . Tô Mi đi theo phía sau Mộ Dung Thất Thất, hòa lẫn vào trong tuyết trắng .
Những người khác, cũng vì đợt đánh lén bất ngờ này mà phục hồi tinh thần ngay tức khắc, chia riêng đội của mình ra, cũng ẩn vào trong nền tuyết trắng xóa .
Tô Mi lấy vũ khí ra, là một cung tiễn dài cỡ khoảng bàn tay nàng. Mộ Dung Thất Thất giấu mình phía sau cốc đôi, nhìn vị trí mũi tên đang bắn ra, hóa ra là từ một hắc động*. (*theo ta là: một khe hẹp nhỏ màu đen)
Mộ Dung Thất Thất đếm, hắc động như vậy có tất cả là bốn cái, chia ra bốn hướng
