“ Bực mình!” Thấy mình lần nào khiêu khích cũng bị Long Trạch Cảnh Thiên ngăn cản, Tô Mi liền thở mạnh một hơi, xoay mình liền biến thành bộ dáng khing người “Vẫn là tiểu thư nói đúng, chó cắn người, chẳng lẽ người lại cắn ngược lại chó à ? Không cần phải chú ý đến đạo lý gì sất, trực tiếp cầm gậy đập một nhát rồi đem đi làm thịt là tốt nhất ! Đáng tiếc a, cư nhiên bị người khác cứu đi, thật bực bội!”
Lời nói của Tô Mi mang đầy ý châm chọc, khiến Mộ Dung Thanh Liên giận đến nghiến răng khanh khách . Hoàn Nhan Khang lúc này lại nhìn Tô Mi, càng nhìn càng thấy thích, không nhịn được cười ha hả.
“Ha ha ha! Mi nhi , nàng đúng là một quả ớt nhỏ! Thật đáng yêu! Ta chính là thích nàng nhanh mồm nhanh miệng như thế!”
“Phi! Ai cần ngươi thích ! Đăng đồ tử* !”(Ed:Chắc là các bạn điều bít câu này rồi phải không?)
Bên này, hai người còn bận đấu khẩu, bên kia, Mộ Dung Thất Thất đã gần như thấy rõ thế sắp đặt.
Xem ra, người ra đề mục này không là nhân tài cũng là cao thủ. Một đống lung tung lộn xộn, giăng đầy Kim tàm ti, thực ra lại được bố trí cực kỳ xảo diệu, nếu không cẩn thận một bước, hoặc không đủ tâm lý chịu đựng áp lực, võ công, độ mềm mại của thân thể không đạt đến mức chuẩn, vậy cũng chỉ có duy nhất một đường chết.
“Biểu muội, có phải ngươi có biện pháp vượt qua hay không?” Lý Vân Khanh nhìn Mộ Dung Thất Thất, vừa rồi nàng không nói một tiếng, vẫn luôn nhíu mày, đứng một bên nghiên cứu kim tàm ti, hiện tại, nàng giãn mày, nụ cười cũng nở ra, nhất định là đã tìm được biện pháo.
“Biểu ca, ta chỉ nghĩ ra sơ bộ mà thôi, nhưng nếu không ai phối hợp với ta, ta vẫn không thể suy rõ được biện pháp vượt qua.”
Mộ Dung Thất Thất nghĩ ra được biện pháp vượt qua, Lý Vân Khanh nghe vậy liền âm thầm kinh ngạc trong lòng, đối với nữ tử này lại càng thêm tò mò. Đám người bọn họ đều không tìm ra được phương pháp vượt qua, vì sao nàng chỉ nhìn qua trong thời gian ngắn, liền có thể phát hiện ra vấn đề a?
“Nếu biểu muội không ngại, ta nguyện ý phối hợp với ngươi.” Lý Vân Khanh mỉm cười, một thân lục y như trước, tóc đen được buộc bởi trâm trúc, cả người như trúc xanh giữa núi, kiên cường vươn thẳng.
” Vậy thì tốt, làm phiền biểu ca!”
Mộ Dung Thất Thất quấn hết vạt áo của Lý Vân Khanh lại, sau đó buộc chặt lại đầu tóc rối tung của hắn. Chỉ trong chốc lát, nguyên bản Lý Vân Khanh tiêu sái tuấn dật liền trở nên lão luyện mười phần.
“Lý công tử, ngươi thật sự muốn qua sao? Ngươi tin nàng?” Mộ Dung Thanh Liên đúng là âm hồm bất tán, lần nữa phát ra thanh âm: “Vạn nhất bị vây ở giữa, người chết cũng chỉ có ngươi!”
Nghe hết lời nói của Mộ Dung Thanh Liên, Lý Vân Khanh cười khẽ, ngũ quan anh tuấn càng toát ra vẻ mê người: ” Mạng ta, người ta đều giao cho biểu muội, tất nhiên phải yên tâm. Bắt đầu đi!”
Tất cả mọi người im lặng nhìn Lý Vân Khanh, trong lòng bàn tay Mộ Dung Thất Thất cũng toát ra mồ hôi. Nguyên bản nàng muốn làm người đầu tiên vượt qua, nhưng mà nếu nàng gặp chuyện, vậy bọn Tô Mi phải làm gì bây giờ? Cho nên phải cố gắng nhớ rõ từng đường đi nước bước của cách phá giải. Hiện tại, Lý Vân Khanh nguyện ý thử nghiệm, thật sự giúp Mộ Dung Thất Thất một chuyện rất lớn.
“Biểu ca, ngươi nhất định phải cẩn thận, không nên đụng vào Kim tàm ti. Còn nữa, đám bột phấn này, khi ngươi đi đến đâu hãy rãi đến đó, đợi đến lúc mọi người cùng qua sẽ đi theo đường đó.”
“Được!” Lý Vân Khanh chuẩn bị xong hết thảy, hít một hơi thật sâu, ánh mắt ôn nhu dừng trên mặt Mộ Dung Thất Thất: “Biểu muội, cần phải cẩn thận, ta còn trẻ, còn chưa thú thê, hương khói Lý gia còn cần ta kéo dài. Biểu muội vạn nhất sai một chút, ta đây liền chẳng thể trở về.”
Lý Vân Khanh trước sau vẫn hài hước như cũ, khiến cho tâm tình khẩn trương của Mộ Dung Thất Thất hơi thả lỏng: “Biểu ca, ngươi yên tâm! Ta sẽ không để ngươi xảy ra việc gì! Ta còn muốn nhìn ngươi ưới tẩu tử, còn muốn ôm cháu a! Giao cho ta, yên tâm đi!”
“Ừ.” Lại nhìn Mộ Dung Thất Thất thật lâu, Lý Vân Khanh xoay người đi về phía Kim tàm ti trận. Nếu có thể, ta hi vọng nàng là tân nương của ta, nhưng mà tâm nguyện này, hiện tại đã trở thành hy vọng xa vời. Nếu không thể làm bạn bên cạnh người, vậy để ta giúp nàng làm chút chuyện đi…… Nâng chân trái, hạ xuống một chút, trượt chân phải, dừng lại một chút, xoay quanh tại chỗ, cúi xuống bên trái, bước theo hình chữ đinh…..”
Mộ Dung Thất Thất nhìn chằm chằm vào Kim tàm ti trên không trung, mồ hôi đổ trên trán, Lý Vân Khanh nghe theo sự “thao túng” của Mộ Dung Thất Thất, giống như vận động viên thể thao, xuyên qua lớp lớp Kim tàm ti, ngay cả góc áo cũng không đụng phải Kim tàm ti. Nhớ lời dặn của Mộ Dung Thất Thất, Lý Vân Khanh tùy tay đem bột phấn đen vẩy trên mặt đất, liếc mắt nhìn qua, trên mặt đất nhiều thêm một con đường màu đen.
Qua ba phút, khi Lý Vân Khanh đứng trên thềm đá phất tay với Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Khang kích động nhảy lên, “Qua rồi! Qua thật rồi!! Biểu tẩu ngươi thật lợi hại!”
Mộ Dung Thất Thất thở phào một cái, lau đi những giọt mồ hôi trên trán, sửa sang quần áo lại sao cho gọn gàng, tóc cũng buộ
