Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3230863

Bình chọn: 8.5.00/10/3086 lượt.

g như tìm được đường sống, lập tức gật đầu, “Tốt! Tốt! Bổn Vương ở bên ngoài chờ!”

Phượng Thương cơ hồ là “chạy trối chết” xông ra bên ngoài, Tô Mi cùng Tố Nguyệt xém tý nữa là cười ra tiếng. Không nghĩ tới cô gia nhà mình lại đơn thuần như vậy, còn tưởng rằng hắn làm gì tiểu thư, chẳng qua là chỉ nhìn tiểu thư mặc đồ ngủ mà mặt đã đỏ bừng đến thế kia.Như vậy, nếu nhìn thấy dung nhân thật của Mộ Dung Thất Thất, hoặc đến đêm động phòng hoa chúc, không biết vị cô gia này sẽ thành cái dạng gì—- Ra cửa, Phượng Thương hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo kích thích hắn, để cho trái tim đang đập bình bịch của hắn dần thả chậm tốc độ.

Hắn vốn còn muốn tự mình hầu hạ Mộ Dung Thất Thất thay quần áo, bày ra một chút ôn nhu, tỉ mỉ của mình, không nghĩ tới khi thấy Mộ Dung Thất Thất xoay người, thế nhưng lại để cho hắn thấy được một hình ảnh xinh đẹp đến như vậy.

Tuy rằng Phượng Thương cũng đã hai mươi lăm tuổi, ở niên đại này vốn hẳn nên có vợ có thiếp, có con có cái, thuộc loại thanh niên siêu lớn tuổi rồi. Mặc dù chưa từng tiếp xúc thân mật với nữ tử, nhưng chuyện nam nữ hoan ái, đạo lý âm dương điều hòa, hắn cũng biết ít nhiều, nhưng đợi đến lúc hắn tự mình gặp phải tình huống như vậy, thật khiến hắn có chút không kiềm chế được. (*nguyên văn của tác giả “thật là có chút không HOLD được” TC: =.=)

Đặc biệt khi nghĩ tới hình ảnh áo lụa bọc lấy thân hình xinh đẹp kia, cùng với bầu ngực cao ngất, còn có các ngón chân trắng như ngọc, khéo léo đáng yêu kia nữa, Phượng Thương cảm thấy máu toàn thân không nhịn được mà xông lên đại não, nhịp tim lại lần nữa gia tốc.

Thình thịch thình thực! Ngay cả Phượng Thương cũng cảm thấy tiếng tim đập mạnh như tiếng vó ngựa, đây cũng là chuyện trước nay chưa từng có xảy ra.

“Chẹp chẹp, biểu ca, ngươi lại đỏ mặt!”

Đúng lúc này, Hoàn Nhan Khang giương cao khuôn mặt tuấn tú tiến tới trước mặt Phượng Thương, trong mắt đầy ý trêu chọc. Hoàn Nhan Khang cẩn thận đánh giá Phượng Thương thật lâu, đột nhiên “Ha ha” cười lớn lên, “Biểu ca, ngươi rốt cuộc đã làm chuyện gì không an phận với biểu tẩu rồi, tiếng thét chói tai kia của biểu tẩu đã thu hút hết toàn bộ người dân trên con đường này rồi!”

Hoàn Nhan Khang nói rất lớn, như cố ý muốn để Mộ Dung Thất Thất đang ở trong phòng nghe được, đến lúc nàng thật sự nghe được lời nói của Hoàn Nhan Khang, liền nhào đầu vào trong chăn, “Xong rồi, Tô Mi Tố Nguyệt, hình tượng của ta toàn bộ bị phá hủy rồi!”

“Tiểu thư, hắn là cố ý, đừng để ý đến hắn!”

“Hắn” trong miệng Tô Mi chính là Hoàn Nhan Khang. Thấy Mộ Dung Thất Thất ngượng ngùng, Tô Mi tiến lên kéo nàng ra, “Tiểu thư của ta ơi, trận đấu sắp bắt đầu, thời gian không còn kịp nữa rồi, sao hiện tại người lại không chút khẩn trương?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Thất Thất đỏ bừng, mắt hiện rõ vẻ xấu hổ đến không chịu được, sợ Tô Mi cùng Tố Nguyệt chê cười, lại không thể nói cho các nàng biết Phượng Thương mới vừa rồi nhìn thấy gì, chỉ có thể cúi đầu, tùy ý để Tô Mi cùng Tố Nguyệt giúp mình thay quần áo “Vương gia đến từ lúc nào? Các ngươi cũng không nói một tiếng, khiến ta sợ hết hồn!”

Nghe Mộ Dung Thất Thất “Giải thích” như vậy, Tô Mi cùng Tố Nguyệt hiểu ý, khẽ cười. Xem ra tiểu thư nhà mình thẹn thùng, vẫn nên đừng chọc nàng!

“Vương gia tới một lúc lâu rồi, sợ đánh thức tiểu thư, nên vẫn chờ ở bên cạnh.”

“Nga –” Mộ Dung Thất Thất gật gật đầu, lại lèo nhèo thật lâu mới đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, Mộ Dung Thất Thất liền thấy được nụ cười xấu xa trên khóe miệng Hoàn Nhan Khan, trong lòng “lộp bộp” một tiếng, nghĩ rằng hôm nay nhất định là mất hết thể diện rồi. Hoàn Nhan Khang nghĩ tới muốn trêu chọc Mộ Dung Thất Thất một chút, lại bị Tô Mi dùng ánh mắt ngăn lại, nồng đậm hàm ý cảnh cáo, Hoàn Nhan Khang cũng không dám đắc tội Tô Mi, chỉ có thể ở bên cạnh cười mờ ám, cũng không nói lời nào.

“Vương gia –” Nhìn thấy Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất có chút lúng túng, vội vàng nhìn về phía nơi khác, không dám đối mặt với hắn. Phượng Thương cũng như thế, hai người đồng thời đem mặt quay đi nơi khác, không nhìn tới đối phương.”Ừ! Đi thôi, trước dùng cơm, một lát sau chúng ta xuất phát –”

Cảnh “Mới lạ” như vậy vẫn kéo dài đến lúc trước khi lên xe ngựa, Phượng Thương bị Hoàn Nhan Khang kéo sang một bên.

“Biểu ca, ngươi làm cái gì đấy! Trước kia không phải luôn dính lấy biểu tẩu sao, tại sao hôm nay xa cách như vậy? Ngươi không nhìn thấy biểu tẩu gấp đến khóc hay sao?”

“Nàng muốn khóc?” Phượng Thương cả kinh, hắn chưa dám nhìn mặt Mộ Dung Thất Thất, nên làm sao biết được chuyện gì. Nghe Hoàn Nhan Khang nói như vậy, Phượng Thương luống cuống. Nay làm sao bây giờ? Hắn nhìn hướng về nàng, tiểu nữ nhân nhất định là bởi vì xấu hổ và giận dữ mới khóc như vậy! Cái này thì nguy rồi, nàng sẽ không hiểu lầm hắn, cho rằng hắn là sắc lang chứ!

“Đúng a! Ngươi không để ý tới biểu tẩu, biểu tẩu ủy khuất vô cùng, ta nhìn thấy nước mắt của biểu tẩu lăn lăn trong hốc mắt của nàng, chỉ kém chút xíu là rơi ra rồi”.

Nghe Hoàn Nhan Khang giải thích như vậy, Phượng Thương tâm treo trên cao mới