XtGem Forum catalog
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3230820

Bình chọn: 10.00/10/3082 lượt.

Phượng Thương ngăn lại, ” Tiểu thư các ngươi đã tỉnh chưa?”

“Vẫn chưa a, vào mùa đông, tiểu thư càng tham ngủ hơn.” Tô Mi lắc đầu.

“Để nàng ngủ thêm một lát ! Ta đây đứng đợi được rồi.”

Phượng Thương định đứng ngoài cửa chờ, Tô Mi thấy khí trời rét lạnh, lại để cho Phượng Thương ở bên ngoài hứng gió, có chút không tốt lắm, liền vén rèm mời Phượng Thương đi vào.

Trong phòng, đốt huân hương. Mùi hoa nhàn nhạt, hương vị thanh nhã. Kể từ khi tiếp xúc cùng Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương biết nàng thích những thứ thuộc về tự nhiên, ví dụ như huân hương này, được làm từ một loại cỏ có tên là “huân y thảo”, nghe nói có công hiệu an thần. Mộ Dung Thất Thất giao cho Tố Nguyệt, những thứ này đều do nàng ta làm.

“Vương gia xin ngài trước chờ một lát!” Tố Nguyệt nhỏ giọng nói, “Tiểu thư chưa muốn rời giường, không thể quấy rầy nàng, nếu không cả ngày nàng đều có tâm tình không tốt.”

“Biết rồi!” Phượng Thương đè thấp thanh âm, dùng tay ra dấu tỏ ý đã hiểu.

Tô Mi cùng Tố Nguyệt thấy Phượng Thương quan tâm Mộ Dung Thất Thất như vậy, nhìn nhau cười, lặng lẽ lui ra.

Phượng Thương lẳng lặng ngồi ở trên ghế bên giường, im lặng nhìn Mộ Dung Thất Thất ngủ say. Hai má phấn nộn, môi anh đào hồng nhuận, đôi mắt linh động lúc bình thương kia lúc này đang nhắm lại, lông mi thật dài theo tiết tấu hô hấp, giống như hai cái quạt nhỏ, nhẹ nhàng chớp động.

Mộ Dung Thất Thất ngủ không sâu lắm, hai cái tay đặt ở bên ngoài chăn, một cái tay nắm chặt đặt ở bên cạnh đầu, cái tay còn lại cũng cầm thành quả đấm, đặt trên ngực, cực kỳ giống mới đứa trẻ mới ra đời, cả người cuộn tròn thành một đoàn.

Phượng Thương nhớ kỹ Tố Nguyệt nói phải để cho Mộ Dung Thất Thất tự nhiên tỉnh, rõ ràng thấy nàng đáng yêu đến không chịu nổi, muốn hôn nàng đến tỉnh, nhưng lại lo lắng Mộ Dung Thất Thất khi tỉnh lại sẽ sinh khí, cả ngày không vui vẻ, cho nên vẫn không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ tham lam ngắm nhìn Mộ Dung Thất Thất, cố nén lại ý muốn hôn nàng.

Đợi một lúc lâu, Mộ Dung Thất Thất mới “ngô” một tiếng, mấp máy mắt , nhíu mày, cái miệng nhỏ nhắn lầm bầm một chút. Phượng Thương nghĩ rằng Mộ Dung Thất Thất tỉnh, không nghĩ tới trên giường, tiểu nữ nhân kia thế nhưng lại co rúc hai chân lại, trở mình, tiếp tục vui vẻ ngủ.

Mép môi xinh của nàng hơi hé mở, giống như hai cánh hoa tường vi màu đỏ, nở rộ dưới sống mũi cao ngất của Mộ Dung Thất Thất. Thật đẹp! Phượng Thương không nhịn được thầm tán thưởng.

Cũng không biết tại sao, trong mắt thường nhân, Mộ Dung Thất Thất chỉ có tư sắc tầm thường nhưng trong mắt hắn càng nhìn lại càng đẹp, có đôi khi Phượng Thương cảm thấy đúng như lời Tấn Mặc nói, tình nhân trong mắt hoá Tây Thi. Nếu không phải như thế, tại sao lại càng xem càng yêu nàng hơn, càng xem càng không muốn rời xa nàng đây. . . . . .

Chờ qua một nén nhang, Mộ Dung Thất Thất mới chậm rãi tỉnh lại, từ từ mở mắt ra, nhu nhược hô một tiếng, “Tố Nguyệt, lúc nào rồi?”

Nghe được âm thanh của Mộ Dung Thất Thất , Tố Nguyệt vội vàng trả lời, “Tiểu thư, vừa tới giờ Tỵ.”

“Giờ Tỵ? Chín giờ!” Mộ Dung Thất Thất vừa nghe, mắt chợt mở to, tung mình bật dậy.

“Nguy rồi nguy rồi! Hôm nay tranh tài, đã là giờ tỵ rồi, chắc chắn trễ. Tô Mi, Tố Nguyệt, mau vào giúp ta! Vương gia nhất định đang sốt ruột chờ! Trời ạ! Ta thế nhưng lại ngủ quên mất! Tố Nguyệt, sao ngươi không gọi ta dậy! Đợi lát nữa mà lỡ trận đấu thì phiền toái! Truy phong nhai ta còn không có lấy được tới tay, trong triều còn có cái lão thái hậu đang nhìn chằm chằm, nếu như bỏ lỡ trận đấu, bị phán thua, ta coi như xong đời!”

Mộ Dung Thất Thất gấp gáp, căn bản không thấy được Phượng Thương đang ngồi trên ghế đầu giường, lại thêm việc màn giường hợp ý che Phượng Thương đi, Mộ Dung Thất Thất trực tiếp không để ý đến bên cạnh còn có một đại nam nhân đang ngồi.

Đến lúc Mộ Dung Thất Thất bỏ chăn nhảy ra mặt đất, chân không giẫm trên thảm, khi lấy quần áo treo ở trên giá, mới nhờ việc nhìn vào gương lắp trên tủ treo áo mà thấy được ý cười trên khuôn mặt Phượng Thương.

Mộ Dung Thất Thất quay người lại, thấy Phượng Thương, vẻ mặt có chút ngốc nghếch, nhìn lại chính mình, vẻn vẹn chỉ có một tầng áo lụa mỏng manh, với lại Mộ Dung Thất Thất không có thói quen mặc cái áo yếm khi đi ngủ, bộ áo lụa kia lại ôm sát người, vừa vặn buộc quanh dáng người lả lướt của nàng, đặc biệt vòng một căng tròn hồng hào, toàn bộ đều rơi vào trong mắt Phương Thương.

“A!” Mộ Dung Thất Thất thét lên một tiếng chói tai, ôm ngực, lập tức ngồi chồm hổm xuống đất, hai má nổi lên rặng mây đỏ, xấu hổ đến mức thiếu chút nửa liền chôn đầu xuống đất.

Nghe thấy tiếng thét chói tai của Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi cùng Tố Nguyệt vội vàng xốc rèm đi vào, vừa nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức hiểu ra.

“Vương gia, chúng ta hầu hạ tiểu thư rửa mặt, phiền toái ngài ra ngoài đứng chờ.” Tô Mi nhịn cười, nhìn thấy Phượng Thương cũng đang đỏ bừng mặt, nói. Lúc này, Phượng Thương có chút “lúng ta lúng túng” mặt đỏ tới mức dường như có thể búng ra máu.

Vừa nghe Tô Mi bảo mình ra bên ngoài chờ , Phượng Thương giốn