ên trán Phượng Thương đọng đầy mồ hôi, hô hấp cũng trở nên
nặng nề. Nàng cứ như vậy mà dán trên người hắn, cùng hắn hợp một chỗ,
khiến cho hắn vốn có lòng muốn khắc chế, cũng trở nên vọng động.”Khanh
Khanh, nếu nàng không đứng dậy , ta sẽ cho rằng nàng nguyện ý !”
Lời nói của Phượng Thương rõ ràng như vậy, Mộ Dung Thất Thất làm sao lại không nghe ra lời của hắn mang theo nồng đậm dục vọng, mà thân thể hắn
căng cứng, cùng với bộ dáng chờ vận động, cũng chứng minh lời của hắn là chân thật .
Đỏ bừng mặt, Mộ Dung Thất Thất tung mình rời
giường. Mộ Dung Thất Thất rời đi, khiến cho trong lòng Phượng Thương có
một trận mất mác. Nếu như có thể tiếp tục, thật là tốt đẹp biết bao! Làm chính nhân quân tử thật là khó, thật là khó. . . . . .
“Vương
gia, chúng ta còn phải tiến cung tới chỗ Thái hậu cùng hoàng thượng
thỉnh an đó!” Thấy sự tiếc nuối trên mặt Phượng Thương, Mộ Dung Thất
Thất có chút đau lòng. Ham muốn của hắn mãnh liệt như vậy, nàng có thể
cảm nhận được, chẳng qua là, có một số việc không thể muốn làm gì thì
làm.
Từ trong trầm tư bị Mộ Dung Thất Thất làm phục hồi tinh
thần lại, Phượng Thương cũng đứng lên. Hắn rời giường, chuyện đầu tiên
cũng không phải là gọi người tới hầu hạ, mà huýt sáo một tiếng.”Cô cô
——” một con bồ câu tuyết trắng xuất hiện đứng ở phía trước cửa sổ, bay
đi vào, đậu ở trên cánh tay của Phượng Thương.
“Vương gia?” con chim bồ câu này đột nhiên xuất hiện khiến cho Mộ Dung Thất Thất kinh
ngạc, cũng không biết Phượng Thương muốn tìm con chim bồ câu này để làm
cái gì. Lại thấy, Phượng Thương một đao cắt ở cổ con chim bồ câu, dùng
máu con chim bồ câu này nhiễm đỏ hỉ khăn, Mộ Dung Thất Thất lúc này mới
nhớ tới chuyện lạc hồng.
“Máu của con chim bồ câu giống máu
người.” Xử lý con chim bồ câu xong, Phượng Thương mới mặc quần áo vào,
rồi tiến lên giúp Mộ Dung Thất Thất mặc quần áo.
Thủ pháp của
Phượng Thương cực kỳ thuần thục, khiến cho Mộ Dung Thất Thất kinh ngạc.
Nghĩ lại nàng đến thế giới này sáu năm rồi, nhưng lại không biết mặc
quần áo quả thật là vô năng. Nàng không có thời gian để chuẩn bị những
thứ y phục cầu kỳ kia, cho nên đem y phục thiết kế cực kỳ đơn giản.
Nhưng hôm nay phải tiến cung, cho nên quần áo cần mặc vô cùng phiền
toái, không thể làm gì khác hơn là lệ thuộc vào Phượng Thương.
“Tốt lắm!” lúc Mộ Dung Thất Thất đứng ở trước gương, không khỏi bội phục Phượng Thương, có thể đem quần áo rườm rà xử lý gọn gàng xinh đẹp như
vậy.
“Vương gia, Vương Phi! Mama trong cung tới!” Ngoài cửa,
truyền đến tiếng của Tố Nguyệt, Mộ Dung Thất Thất nhẹ nói “để cho nàng
đi vào!” Cửa mở ra, đi vào là một vị lão mama, được phái tới để kiểm
chứng .
Lão ma ma này nhìn thấy tinh thần Mộ Dung Thất Thất tốt như vậy, không khỏi sửng sốt. Phượng Thương trong ngày cưới khắc chết
tám vị thê tử, hôm nay lão mẹ còn tưởng rằng sẽ lại chuẩn bị nhìn thấy
hỉ sự biến thành tang sự chứ, không nghĩ tới Mộ Dung Thất Thất lại ngồi
bình tĩnh trên ghế, hơn nữa còn có vẻ thỏa mãn cùng sự ngượng ngùng khi
thành thân.
Một lần nữa vừa nhìn, trên giường là một mảnh huyết đỏ sẫm, lão ma ma lập tức mặt mày hớn hở, nếp nhăn theo sự hớn hở mà nở đầy trên mặt, bởi vì … nụ cười này đã làm bà trẻ thêm vài tuổi, “Chúc
mừng Vương gia Vương Phi! Chúc mừng Vương gia Vương Phi! Chúc vương gia
Vương Phi sớm sinh quý tử! Con cái song toàn!”
“Ừ!” Chờ Phượng Thương gật đầu, mama mới kéo rèm, vô cùng hớn hở tiến vào hoàng cung hướng Hoàng thái hậu báo tin mừng.
Những người len lén giữ ở ngoài cửa Vương Phủ, vừa thấy mama trong cung mặt mày vui sướng lên xe, thì trong lòng buồn bực. Nếu là trước kia vào lúc này, Vương Phủ đã chuyển từ đèn lồng màu đỏ đổi sang màu trắng, lúc này nô tài trong phủ cũng đổi lại tang phục rồi, nhưng mà cho tới bây
giờ, cũng không có tin tức gì? Chẳng lẽ, Mộ Dung Thất Thất không có
chết?
Nam Lân vương phi bình yên vô sự vượt qua đêm tân hôn, chuyện này nhanh chóng truyền khắp kinh thành.
Những người đánh cuộc, Vương Phi sẽ chết bất đắc kì tử trong đêm tân
hôn, thì đấm ngực dậm chân, kêu cha gọi mẹ. Có rất nhiều người đem toàn
bộ gia sản của mình đặt cược, không nghĩ tới lần này lại ngoại lệ, đem
mọi thứ trên người ngay cả cái quần cũng bị thua mất. Trong lúc nhất
thời, tiếng oán than khắp kinh thành, những người ảo tưởng sẽ từ đám
cưới của Phượng Thương kiếm được một khoản lớn, hiện nay đã thua thảm
hại!
Trường Thu Cung, mọi người đang chờ bên trong, Hoàn Nhan
Liệt, rốt cục cũng tỉnh lại. Tai trái đau đớn, rất nhanh làm cho hắn nhớ lại những chuyện đã xảy ra.
“Nôn ——” vừa nghĩ tới mẫu cổ như
miếng thịt người kia đang ở trong thân thể mình, Hoàn Nhan Liệt mãnh
liệt tung mình, gục ở bên giường nôn mửa.
“Bệ hạ, bệ hạ ngài
làm sao vậy?” hoàng hậu cùng Đức Phi đã trông nom cả đêm qua, lập tức đi tới bên giường, hai người khóc đến lê hoa đái vũ, nhanh chóng tiến tới
trước mặt Hoàn Nhan Liệt, “Bệ hạ, ngài cảm giác như thế nào rồi?”
“Nôn ——” Hoàn Nhan Liệt khoát tay, để cho bọn họ tránh ra, còn mình thì tiếp tục nôn mửa, kéo dài tới nửa tr