y trắng, so với Mộ Dung Thất Thất cũng không ít hơn.
“Vương gia, ta….” vừa nghe đi ngủ, Mộ Dung Thất Thất thân mình trở nên
cứng ngắc. Thấy Mộ Dung Thất Thất khẩn trương như vậy, bàn tay của
Phượng Thương to chậm rãi đặt ở sau lưng Mộ Dung Thất Thất: “Khanh
Khanh, ta không phải đã nói sao, ta sẽ không bức nàng, ta sẽ chờ nàng,
chờ nàng nguyện ý tiếp nhận ta. Tiếp nhận hết thảy của ta.”
Phượng Thương ôn nhu thân mật như vậy, làm cho Mộ Dung Thất Thất cảm
động không thôi: “Vương gia, cho ta chút thời gian. Cho ta một ít thời
gian.”
“Được.” Nắm tay Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương cho
nàng một ánh mắt quyến rũ động lòng người: “Ái phi, bổn vương hôm nay bị gây sức ép một ngày, cũng đã mệt nhọc, nếu không ngủ, ngày mai khỏi
phải tiến cung tạ ơn…”
Phượng Thương như vậy làm cho tâm tình
của Mộ Dung Thất Thất trở nên tốt hơn rất nhiều, hai người cởi quần áo,
Phượng Thương tắt đèn, bên trong mành trướng trở nên mờ ám.
Đây là lần đầu tiên hai người chung chăn chung gối, Mộ Dung Thất Thất vẫn
có chút cứng ngắc, Phượng Thương cũng không chỗ nào nhu hòa, hai người
căng thẳng nửa ngày, cuối cùng vẫn là Phượng Thương cười một tiếng, đánh gãy không khí căng thẳng: “Khanh Khanh, ta ôm nàng được không?”
“Được” Mộ Dung Thất Thất nhẹ giọng nói, ngay sau đó liền rơi vào một vòng tay ôm ấm áp rộng rãi của Phượng Thương.
Ngửi hương vị táo trong lồng ngực, Phượng Thương rất thỏa mãn. Được ôm
nàng gần như thế này, hắn tựa như có được cả thế giới, cảm giác được
hạnh phúc tràn đầy lồng ngực. Mà được Phượng Thương ôm ấp trong lồng
ngực ấm áp, khiến cho Mộ Dung Thất Thất cũng lập tức say mê trong đó.
Có lẽ là một đêm qua không nghỉ ngơi, cả ngày hôm nay lại đại hôn quá
mệt mỏi, lại được Phượng Thương ôm ấp làm cho người ta quá mức mê luyến, Mộ Dung Thất Thất lập tức ngủ, phát ra tiếng hít thở đều đều.
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Thất Thất hơi nghiêng nghiêng,
Phượng Thương vẻ mặt đau lòng. Đại hôn khiến cho nàng mệt mỏi muốn chết
đi. Cô gái nhỏ này, ngẫu nhiên làm một cái bộ mặt kiên cường làm cho
người ta đau lòng.
Lại vừa hôn, dừng ở trên đầu Mộ Dung Thất
Thất, Phượng Thương ôm Mộ Dung Thất Thất vào trong ngực: “Ngủ ngon! Tiểu bảo bối ta yêu nhất.”
Mộ Dung Thất Thất ngủ sâu, Phượng Thương không có chút khốn đốn. Đã qua giờ tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng),
chuyện nên xảy ra cũng không có xuất hiện, đây là làm sao vậy?
Mọi lần mỗi khi đến giờ hợi, cổ độc trong người hắn sẽ phát tác, nhưng
mà hiện tại đã là giờ tý, thân thể cũng không có gì không thoải mái,
chẳng lẽ là bởi vì hắn đem cổ độc nhổ ra sao?
Cô gái nhỏ trong
lòng ngủ có chút không được tốt lắm, một chốc lát, Mộ Dung Thất Thất
giống như bạch tuộc đánh về phía Phượng Thương, cả người giống như đặc
biệt phấn khởi, ghé vào trong ngực hắn.
Cô gái nhỏ này, chẳng
lẽ không biết hắn là nam nhân khỏe mạnh tráng kiện hay sao? Phượng
Thương đang suy nghĩ về cổ độc lại chuyển dời đến trên người Mộ Dung
Thất Thất. Trên người nàng có mùi hương táo thơm mát, ở trong đêm khuya, kích thích đại não của Phượng Thương, làm cho hắn càng ngày càng thanh
tỉnh.
“Ngô…” Mộ Dung Thất Thất ngô một tiếng, ở trong ngực Phượng Thương cọ xát, nghĩ muốn càng nhiều ấm áp từ cơ thể của hắn.
Nàng vừa ngủ không sao, nhưng lại đem tế bào trong cơ thể Phượng Thương “ngủ say” toàn bộ tỉnh lại. Giai nhân trong ngực, rục rịch trong hắn
trỗi dậy, Phượng Thương toàn bộ bị Mộ Dung Thất Thất “tấn công”. Không
được! Phượng Thương cắn môi, hắn đã đáp ứng nàng, nhất định đợi cho nàng cam tâm tình nguyện, sẽ không ép buộc, như thế nào lại nhân lúc nàng
ngủ say lại làm chuyện sai trái như vậy.
Nhưng mà, người con
gái mình âu yếm nằm trong ngực, rõ ràng rất yêu nàng, nghĩ muốn hoàn
toàn có được nàng, nhưng lại không thể không đóng vai chính nhân quân
tử, tựa như người đói khát nhìn thấy thức ăn thật muốn đem cơn giải khát đó giải tỏa, thật TMD hành hạ người! Quá nghẹn khuất rồi.
“Cô
gái nhỏ này, nàng rốt cuộc lúc nào mới có thể hoàn toàn mở rộng trái tim đối với ta?” Phượng Thương vạn bất đắc dĩ nắm ngón tay ngọc vừa nhỏ vừa dài của Mộ Dung Thất Thất, đặt trên môi hôn, ngửi lấy mùi hương nữ nhi
trên người Mộ Dung Thất Thất: “Khanh Khanh, nàng có biết ta nghĩ muốn
nàng tới nổi điên rồi hay không?” Đêm , rất yên tĩnh, bên tai Phượng Thương chỉ nghe thấy tiếng hít thở
phát ra từ Mộ Dung Thất Thất . Rất nhỏ , giống như thanh âm của đóa hoa
nở rộ, để cho Phượng Thương ở trong lòng ngứa ngáy, rồi lại không dám
làm ra hành động gì.
“Tiểu yêu tinh hành hạ người!” Phượng
Thương ở bên tai Mộ Dung Thất Thất nói nhỏ. Sớm muộn gì, hắn cũng công
chiếm lòng phòng ngự của nàng, làm cho nàng trở thành nữ nhân chân chính của mình! Chẳng qua là, hi vọng ngày này không nên quá xa xôi, nếu
không sớm muộn gì hắn cũng nghẹn đến nội thương .
Một loại cảm
giác tên là hạnh phúc, ở trong ngực Phượng Thương lan tràn nở rộ. Cứ ôm
nàng như vậy, để cho nàng ở trong ngực mình ngủ say, là chuyện Phượng
Thương mong muốn từ rất lâu rồi . Hôm nay mộng tưởng rố