Kính Đức không biết phải trả lời câu hỏi của Lí băng như thế nào, lập tức quỳ xuống trước mặt, Lí băng
thấy vậy bèn lập tức xuất ra tư thế hoàng hậu uy quyền cao quý:”Kính
Đức, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hoàng thượng vì sao lại bị như vậy?
Ngươi không nói, chẳng lẽ ngươi cùng thích khách là cùng hội cùng
thuyền?”
Một cái “đồng mưu” cùng thích khách liền đổ lên trên
đầu Kính Đức, làm cho Kính Đức rùng mình một cái, lập tức quỳ
xuống:”Nương nương không phải nô tài, là hoàng quý phi nương nương. Cắn
chặt răng một cái, Kính Đức đem Nguyệt Lan Chi đã chết lôi ra làm kẻ
chết thay cho mình.
“Nguyệt quý phi?” Nghe đến tên Nguyệt Lan
Chi, Lí Băng liền ngứa răng. Nữ nhân này độc chiếm Hoàn Nhan Liệt, làm
cho nàng ở trong cung thùng rỗng kêu to, thành nữ nhân bị hậu cung chê
cười, nay khẩu khí này làm sao nàng có thể chịu. Lần này, vừa vặn đúng
lúc bắt được điểm yếu của Nguyệt Lan Chi, nàng nhất định phải hảo hảo mà tra tấn giày vò Nguyệt Lan Chi.
“Nàng ta đâu?” Một bên Lâm Khả Tâm tiến vào cũng không nhìn thấy Nguyệt Lan Chi, chuyện này quả thực
tốt, Nguyệt Lan Chi tập kích hoàng thượng, tội danh này thật sự lớn nha. Bộ dáng của hoàng hậu là phải giải quyết chuyện này nhanh chóng, vậy
nàng chỉ cần đứng xem trò hay.
“Đã chạy thoát.” Kính Đức lại
lần thứ hai nghiến răng đáp. Hiện tại Hoàn Nhan Liệt không tỉnh, không
ai làm chỗ dựa cho hắn, vả lại cho dù hoàng thượng tỉnh lại, việc này
cũng không có biện pháp giải thích rõ ràng, chỉ có thể toàn bộ đổ lên
người Nguyệt Lan Chi.
“Trốn?” Lí Băng vừa nghe, ra vẻ đắc ý:
“Người tới, phong tỏa hoàng cung cho bản cung, tìm kiếm thích khách
Nguyệt Lan Chi. Nếu nàng dám phản kháng, trực tiếp giết không tha!”
Lí Băng mặc dù không được sủng, nhưng nàng là hoàng hậu, là người đứng
đầu hậu cung, hơn nữa con trai của nàng là thái tử, là quân vương tương
lai, cho nên những người đó trong cung không ai dám không cho nàng mặt
mũi. Lập tức cả hoàng cung một trận gà bay chó sủa.
“Đây là làm sao vậy?” Thái hậu Đông Phương Lam đã đi ngủ nhưng lại bị động tĩnh bên ngoài đánh thức, vội vàng gọi Thanh cô đến hỏi sự tình.
“Tiểu thư, hoàng thượng bị Nguyệt quý phi tập kích, hiện tại hôn mê bất tỉnh.”
“Có việc này?” Đông Phương Lam lo lắng cho thương thế của Hoàn Nhan
Liệt, muốn đi tới Trường Thu cung thăm hắn, lại bị Thanh cô ngăn cản:
“Tiểu thư, hoàng hậu cùng Đức phi đều đang ở đó hầu hạ rất tốt. Người
xem, đã nửa đêm các nàng đều ở đấy, ngài yên tâm, thái y đã nói hoàng
thượng chỉ bị ngất xỉu, không có việc gì. Nô tỳ thay người đi qua xem.”
Thanh cô đau lòng nhìn Đông Phương Lam, buổi tối trời đông giá rét, Cẩm Huyền cung lại cách Trường thu cung xa như vậy, Đông Phương Lam tuổi đã cao, đi qua đó nhiễm phong hàn quả thực sẽ không tốt lắm. Biết Thanh cô tri kỉ, Đông Phương Lam vội vàng dặn nàng vài câu, làm cho nàng nhanh
chóng đến Trường thu cung xem tình huống.
Chờ lúc Thanh cô đi
đến, Hoàn Nhan Liệt hiện tại vẫn còn hôn mê. Thanh cô mang theo ý chỉ
của thái hậu lại đây, một là muốn thái y chữa khỏi cho Hoàng thượng, hai là cho hoàng hậu trước nắm toàn bộ thế cục trong tay.
“Nô tì cẩn tuân ý chỉ thái hậu”. Có ý chỉ của Đông Lam Phương, Lí Băng
làm việc cũng thuận lợi hơn nhiều. Thanh cô dặn dò hai câu, vừa định đi, thấy được bóng dáng nữ tử quần áo màu trắng. Thấy dung mạo cô gái nhìn
thật quen mắt. Lí Băng đi qua đi lại, hơi kém kinh hô ra tiếng.
“Ngươi là ai?”
“Ta cái gì cũng không biết…..ta thực sự cái gì cũng không biết…” Thiếu
nữ đã bị dọa đến có chút si ngốc, đầu tiên là Nguyệt lan Chi chết thảm,
sau là mẫu cổ đi vào não Hoàn Nhan Liệt, chuyện nào cũng kinh khủng, cực kỳ kinh khủng.
Cả đêm, trải qua việc này, thiếu nữ đã bị hù
dọa đến choáng váng, đặc biệt nhớ tới con sâu nhỏ kia từ trong tai Hoàn
Nhan Liệt tiến vào, thiếu nữ nhịn không được nôn ọe.
Thiếu nữ
nói vậy, làm cho Thanh cô nhíu mày. Tại sao ở chỗ này lại gặp được người nhìn giống Minh Nguyệt công chúa? Vậy nữ tử này là ai? Vì sao lại ở nơi này?
“Ngươi là tiểu cung nữ ở nơi nào? Đến, đừng sợ” Thanh cô
lôi kéo thiếu nữ, để cho nàng ta đứng ở trước mặt mọi người. Lúc này
nhìn đến dung mạo của cô gái, Lí Băng cùng Lâm Khả Tâm đều sợ ngây
người, đây không phải bản sao của Hoàn Nhan Minh Nguyệt công chúa hay
sao? Đây là có chuyện gì?
“Ta cái gì cũng không biết….Bọn họ
bảo ta đến làm Quý phi nương nương….Ta cái gì khác đều không biết…..”
Thiếu nữ nhìn thấy ánh mắt mọi người đều giống như muốn giết nàng, một
bên khóc một bên lắc đầu.
Quý phi nương nương? Lời nói của
thiếu nữ khiến cho mọi người rơi vào choáng váng. Lí băng vừa muốn mở
miệng, Kính Đức đã bước lên một bước, một đao đâm vào bụng thiếu nữ:
“Hoàng thượng, Kính Đức báo thù cho ngài.”
“Giữ chặt hắn!” Lí
băng vội vàng cho người bắt Kính Đức, cũng không dự đoán được thiếu nữ
kia ngã trên mặt đất, đã không còn hơi thở.
” Vì sao ngươi lại
giết nàng?” Không có được đáp án mình muốn, Lí Băng có chút tức giận,
Kính Đức cũng một bộ thấp hèn: ” Hồi bẩm nương nương, là nàng cùng quý
phi nư
