là nàng mẫn cảm hay là nàng hồ đồ đây? Hắn
nắm chặt tay nàng, cả đời này sẽ không buông ra, chẳng quản đầm lấy, núi đao biển lửa.
“Ta mới không phải là con mèo nhỏ.” Mộ Dung Thất Thất khóc làm cho cái mũi của nàng hồng hồng, hai bên má còn vương lệ,
bởi vì giọng nói nghẹn ngào cho nên nghe có phần ồm ồm, như là làm nũng, Phượng Thương nhịn không được nhéo nhéo cái mũi hồng hồng.
“Con mèo nhỏ, đói bụng không? Nàng muốn ăn cái gì?”
Phượng Thương nhắc nhở, khiến cái bụng của Mộ Dung Thất Thất phi thường phối hợp “rột rột” kêu lên. Lập tức, Mộ Dung Thất Thất cúi đầu, mặt đỏ
bừng vùi trong lòng Phượng Thương.
“Ha ha ha.” bộ dạng Mộ Dung
Thất Thất xấu hổ trong ngực làm cho Phượng Thương cười ha ha, lập tức
phân phó người hầu hạ Mộ Dung Thất Thất tắm rửa, sau đó dùng cơm.
Lúc Phượng Thương một thân khoan khoái xuất hiện, Mộ Dung Thất Thất đã
ngồi ở bên bàn thức ăn phong phú. Nàng cũng rửa mặt xong, trừ bỏ đôi mắt còn chút ửng đỏ nhìn ra vừa rồi nàng khóc, Mộ Dung Thất Thất một thân
áo ngủ màu củ sen, trong suốt như phù dung, xinh đẹp mĩ lệ động lòng
người.
“Vương gia, chàng tới rồi” Mộ Dung Thất Thất ngẩng đầu,
lộ ra khuôn mặt tươi cười vui vẻ: “Mau tới, chắc chàng cũng đã sớm đói
bụng?”
Phượng Thương ngồi ở bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, lại lần nữa hôn lên cái trán sáng bóng của nàng: “Đói bụng thì ăn trước đi,
không cần chờ ta, nhìn nàng đói bụng ta sẽ đau lòng.”
Phượng
Thương nói ra những lời tình ý rất tự nhiên, như thể trời sinh ra hắn là để yêu thương Mộ Dung Thất Thất. Mộ Dung Thất Thất cười, gắp rau đến
trước mặt Phượng Thương: “Không có vương gia ăn cùng, ta ăn không ngon”
Tiểu nữ nhân này bắt đầu nói giỡn với chính mình, chứng minh rằng trong lòng nàng cũng tốt lên rồi, Phượng Thương trong lòng thấp thỏm không
yên, lúc này mới hoàn toàn buông xuống, tự mình rót rượu giao bôi, đưa
cho Mộ Dung Thất Thất: “Uống rượu giao bôi, chúng ta chính thức là phu
thê.”
Nhìn thấy chén ngọc chứa rượu giao bôi, Mộ Dung Thất Thất dừng lại một chút, trong lòng một thanh âm khát vọng: Uống đi!! Uống
xong chính là phu thê, nhưng có thể uống rượu giao bôi này một lần, như
thế cũng đủ rồi.
Nghĩ vậy, Mộ Dung Thất Thất tiếp nhận chén rượu trên tay Phượng Thương, cùng Phượng Thương đưa về phía nhau mà uống.
Mộ Dung Thất Thất uống xong rượu, môi đỏ như hoa tường vi, trên môi còn dính chút rượu, tản ra mùi vị ngọt ngào, Phượng Thương nhìn chằm chằm
đôi môi đỏ hồng của Mộ Dung Thất Thất, yết hầu giật giật, khó khăn lắm
mới đem dục vọng của mình đè xuống.
Không thể như vậy được!
Trong lòng Mộ Dung Thất Thất còn không có buông, không có khả năng làm
cho nàng lại sợ mình, không thể dọa nàng.
Để rời đi tầm mắt của chính mình, Phượng Thương gắp rau vào trong bát của Mộ Dung Thất Thất: “Từ từ ăn”
“Được.” Bởi vì đói bụng rất lâu, bụng của Mộ Dung Thất Thất đã sớm kêu
loạn lên, lúc này có đồ ăn ngon, nàng đương nhiên phải ăn no mới được.
Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất ở trong Thính Tùng Lâu ấm áp ăn tối.
Dưới lòng đất Trường Cung Thu, Nguyệt Lan Chi đã muốn đau đớn đến hôn mê.
“Không tốt!” Hoàn Nhan Liệt vội vàng cầm lấy sáo thổi, âm thanh từ sáo
tản ra một loại âm thanh không hiểu là gì, dẫn mẫu cổ ở trong người
Nguyệt Lan Chi đi ra.
“Thầm thì” hai tiếng kêu theo bụng của
Nguyệt Lan Chi truyền đến. Nguyên bản mẫu cổ đang ngủ bỗng bị thúc giục
tỉnh, bởi vì quấy nhiễu mộng đẹp của nó nên hình như nó rất không vui, ở trong bụng Nguyệt Lan Chi cáu gắt đứng lên .
“A…!!” Trong bụng nhất thời đau nhức làm Nguyệt Lan Chi đang hôn mê vì
đau mà tỉnh lại, bụng nàng nguyên bản trơn nhẵn có cái gì như bị cổ
động, một cái bóng nhỏ xuất hiên ở chỗ rốn, nhanh chóng chuyển động.
Mẫu cổ kia, bởi vì giấc ngủ bị quấy rầy, tính khí cực kì nóng nảy, bộ
dạng hung dữ, xé rách thịt cùng nội tạng trong bụng Nguyệt Lan Chi, đem
phần bụng cắn nuốt chỉ còn lại một tầng da người hơi mỏng. Cách da
người, có thể nhìn thấy mẫu cổ một thân đỏ au, chung quanh phát tiết ở
trong cơ thể Nguyệt Lan Chi, nó đang tức giận, nhân tiện gặm nhấm thịt
của Nguyệt Lan Chi, cho đến khi thỏa mãn chất dinh dưỡng chính mình cần.
Đây là một loại đau đớn, Nguyệt Lan Chi thề, từ trước đến nay
bản thân cũng chưa có trải qua. Mặc dù vừa rồi bị Hoàn Nhan Liệt chém
đứt hai tay, nhưng mà đao hạ xuống đau cũng nhanh chóng, đau buốt, nhưng cũng không giày vò người.
Mà loại này lại là loại đau đớn kéo
dài, thịt trong bụng từng chút một bị mẫu cổ gặm nuốt, nó phát ra âm
thanh “khanh khách”, làm cho người nghe cũng cảm thấy sợ hãi.
Đứng ở một bên xem xét, Kính Đức công công tuy rằng không phải là lần
đầu tiên nhìn thấy, thảm kịch lại lần nữa tái diễn, hắn vẫn không dám
nhìn đến. Chỉ có thể cúi đầu, nhíu mày, môi nhếch lên, cố gắng làm cho
chính mình không nhìn tới một màn thê thảm như vậy.
Mà một bên, thế thân Hoàn Nhan Minh Nguyệt mà Kính Đức tìm thấy, nhìn đến tình
huống này, đã sợ đến không biết làm sao, xụi lơ trên mặt đất. Nàng chưa
từng gặp qua cảnh tượng như vậy, thật sự là quá đáng sợ. Thứ màu hồng
