ỡ nàng đúng là con gái của Phượng tà, muội muội của
Phượng Thương, vậy bọn họ không phải là huynh muội loạn luân hay sao?
Nhìn đến nét mặt biến hóa trên mặt Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương nhẹ giọng cười, ôm nàng vào trong ngực: “Khanh Khanh, nàng phải không phải
sợ hãi đấy chứ? Có phải chưa chuẩn bị sẵn sàng hay không?”
“Ách” Mộ Dung Thất Thất sửng sốt, không hiểu lời của Phượng Thương nói là có ý tứ gì.
Thấy Mộ Dung Thất Thất im lặng như vậy, Phượng Thương thở dài, nhẹ
nhàng ôm nàng, để cằm đặt ở trên trán Mộ Dung Thất Thất: “Nghe nói, từ
thiếu nữ trở thành phụ nữ, lần đầu tiên đều rất đau đớn. Khanh Khanh có
phải sợ đau hay không? Nếu như vậy, ta có thể chờ, chờ nàng tự nguyện
chấp nhận ta, động phòng với ta.”
Phượng Thương nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất lập tức liền hiểu ngay ra ý tứ. Nam nhân này, thật
là…..nàng không biết phải nói cái gì cho phải. Hắn lo lắng cho nàng như
vậy, ôn nhu quan tâm chăm sóc nàng như vậy, nếu bọn họ không có chung
huyết thống, như vậy nàng thực sự là hạnh phúc biết bao.
Mộ
Dung Thất Thất không nói chuyện, nhưng mà khóe mắt rưng rưng, giống như
con mèo nhỏ nhu thuận rúc vào trong lòng của Phượng Thương. Nàng như
vậy, càng làm cho Phượng Thương cảm thấy nàng đang sợ hãi chuyện động
phòng, trong lòng có sợ hãi cho nên càng thương tiếc nàng, vì vậy lại
càng không muốn thúc ép nàng.
“Khanh Khanh, nàng yên tâm, lúc
nàng không cho phép ta sẽ không ép buộc nàng. Ta yêu nàng, yêu tất cả
mọi thứ của nàng. Ta cũng nguyện ý chờ. Khanh Khanh, làm vậy có thể là
ta không tốt, có lẽ nên chờ cho tới lúc chúng ta tình cảm càng thêm sâu
sắc, trong lòng Khanh Khanh có thể buông, vậy cũng có thể đón nhận ta.”
Phượng Thương ôn nhu hôn nước mắt của Mộ Dung Thất Thất, giống như một
đứa nhỏ, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ sau lưng Mộ Dung Thất Thất: “Ngoan!
Đừng sợ! Là ta quá gấp gáp. Ta nguyện ý chờ.”
“Phượng Thương.”
Phượng Thương thân thiết như vậy, ôn nhu như vậy, khiến cho Mộ Dung
Thất Thất nhịn không được khóc thành tiếng. Nàng nhào vào trong lòng của Phượng Thương, gào khóc như đứa nhỏ bị ủy khuất, muốn đem những phiền
não tích tụ trong đầu kia toàn bộ đều trút hết ra.
Mộ Dung Thất Thất vừa khóc, Phượng Thương bèn vội vã, luống cuống dỗ
dành nàng: “Làm sao vậy? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Là có ngươi khi
dễ nàng sao? Khanh Khanh”
“Không có!” Mộ Dung Thất Thất ôm cổ
Phượng Thương, nước mắt rưng rưng rơi xuống người Phượng Thương: “Ta rất sợ hãi! Ta rất sợ hãi!”
Mộ Dung Thất Thất quả thực là sợ hãi
khiến Phượng Thương bỗng chốc run sợ. Chẳng lẽ nàng lo lắng mình cũng sẽ giống những nữ nhân trước kia? Mộ Dung Thất Thất khóc nức nở mà run lên nhè nhẹ, Phượng Thương gắt gao ôm nàng, cực kỳ đau lòng.
“Thực xin lỗi nàng, Khanh Khanh, là ta không tốt. Là ta làm cho nàng sợ hãi”, trong lòng Phượng Thương đau khổ. Dường như, nàng từ trước đến nay đều
là mạnh mẽ, lạc quan, vô luận mặt dày giảo hoạt, vô luận thiện lương hay là tâm kế, nàng nhiều bộ mặt như vậy tất cả hắn đều đã nhìn qua, nhưng
mà nàng như vậy Phượng Thương là lần đầu tiên nhìn đến.
“Thực xin lỗi….!”
Phượng Thương xin lỗi, nhất thời làm cho Mộ Dung Thất Thất càng đau khổ hơn, nàng lắc lắc đầu, khóc lợi hại hơn: “Không phải chàng, không phải
chàng. Là ta lo lắng, ta sợ chúng ta sẽ tách ra, ta sợ chàng sẽ bỏ mặc
ta rời đi chỗ khác. Hu, hu, hu….”
Mộ Dung Thất Thất bất lực
khóc như một đứa nhỏ, làm cho Phượng Thương luống cuống, luôn miệng an
ủi: ” Ta như thế nào có thể bỏ nàng mà đi chứ. Chúng ta sẽ vĩnh viễn ở
cùng một chỗ, ta sẽ không rời khỏi nàng đi đấu hết, nàng cũng không được rời xa ta. Chúng ta sống chết có nhau (nguyên văn: sinh đồng tẩm, chết
cùng huyệt), nguyện mãi mãi không rời”.
Phượng Thương vui vẻ
nói như vậy, nhưng lại càng làm cho nội tâm của Mộ Dung Thất Thất càng
đau khổ hơn. Phượng Thương như thế, nàng làm sao có thể nhẫn tâm thương
tổn hắn. Nếu hắn biết nàng chính là muội muội của mình, hắn nên đón nhận chuyện này ra sao bây giờ?
Giờ khắc này, Mộ Dung Thất Thất
quyết định sẽ giấu kín chân tướng, không nói cho Phượng Thương. Vô luận
việc này hậu quả là cái gì đi chăng nữa, nàng nguyện gánh vác hết thảy
mọi thứ.
Nàng cho hắn một tình yêu chân thành, đầy đủ, cho đến
khi báo thù cho cha mẹ mới thôi, nàng sẽ rời đi, chuyện này đều phải
giấu hắn. Đến lúc đó sẽ mời Tấn Mặc sư huynh hỗ trợ, nói rằng nàng bị
mắc bệnh quái lạ, cần an dưỡng một mình, chờ đến lúc rời đi một thời
gian, lại để cho Tấn Mặc nói cho Phượng Thương rằng nàng đã chết. Như
vậy, nàng cho Phượng Thương một tình yêu. cũng lưu lại hình ảnh tốt đẹp
nhất ở trong lòng hắn.
Quyết định xong, Mộ Dung Thất Thất dần
dần ngừng khóc, tựa ở trong lòng Phượng Thương, khuôn mặt nhỏ nhắn kề
sát ngực, nghe nhịp tim đập của hắn.
“Con mèo nhỏ, đừng khóc.”
Vừa rồi Mộ Dung Thất Thất còn khóc kinh thiên động địa, lúc này bình
tĩnh lại, lòng hắn cũng bởi vậy mà bình tĩnh. Không nghĩ tới nữ tử này
lại mẫn cảm như vậy, bởi vì lo lắng bọn họ chia xa mà khóc đến như thế.
Đây tiểu nữ nhân a, nên nói