không
tốt, tạm thời ở chỗ này dưỡng bệnh. Ngươi mau vào đi thôi! Ta ở chỗ này
giúp ngươi coi chừng, thời gian không nhiều lắm, các ngươi nói ngắn gọn
thôi!”
Hoàn Nhan Bảo Châu vẻ mặt chân thật nói, nhìn qua không
ra nào giả bộ , Mộ Dung Thanh Liên bán tín bán nghi đẩy cửa ra, còn chưa có đi vào, đã bị Hoàn Nhan Bảo Châu đẩy mạnh một cái đi vào.
“Người nào ——” Mộ Dung Thanh Liên còn chưa hô lên tiếng , đã bị một
người dùng vải trắng bụm miệng. Vải trắng có mùi vị dị thường, khiến cho Mộ Dung Thanh Liên buồn ngủ, cũng không thấy rõ trước mắt rốt cuộc là
người nào, liền hôn mê bất tỉnh.
“thành công chứ?” Hoàn Nhan Bảo Châu đẩy cửa đi vào, “Còn không đưa đến chỗ thái tử điện hạ!”
Trong lúc hôn mê, Mộ Dung Thanh Liên mơ thấy mộng đẹp, trong mơ nàng mơ thấy nàng cùng Long Trạch Cảnh Thiên thành thân, tất cả mọi người đều
đến đây chúc phúc. Mộ Dung Thất Thất quỳ gối trước mặt bọn họ, van xin
Long Trạch Cảnh Thiên tha thứ, nghĩ muốn lần nữa làm tân nương của hắn,
lại bị Long Trạch Cảnh Thiên một cước đá bay ra ngoài.
“Ta chỉ
có một nữ nhân là Mộ Dung Thanh Liên, chỉ yêu một mình nàng!” Lời này
khiến cho Mộ Dung Thanh Liên nghe được trong lòng còn ngọt hơn mật, sau
lại dứt khoát cười mà tỉnh lại.
Chờ tới lúc tỉnh lại, Mộ Dung
Thanh Liên mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong một hoàn cảnh hoàn
toàn xa lạ. trên thân không có một vật nào, nằm trên giường, tứ chi bị
trói ở bốn cột góc giường, trong miệng bị đút vải bông.
“Cứu
mạng! Cứu mạng!” Mộ Dung Thanh Liên giãy giụa, muốn gọi, bất đắc dĩ
miệng bị bịt kín, tay chân cũng bị người ta troi lại, căn bản không cách nào chạy trốn.
“Ơ! Tỉnh?” Chỉ mặc một cái áo đơn Hoàn Nhan
Hồng đi tới bên cạnh Mộ Dung Thanh Liên, trong tay đung đưa một cành Hồ
Điệp Vũ.”So sánh với tưởng tượng của Bổn cung thì nhanh hơn nhiều!”
Ngươi là —— thấy Hoàn Nhan Hồng đi đến, Mộ Dung Thanh Liên dị thường kinh ngạc, thân thể giãy dụa càng thêm lợi hại.
“Ơ, còn muốn chạy trốn a!” Hoàn Nhan Hồng trên mặt lộ ra một nụ cười
trào phúng, Hồ Điệp trong tay chà nhẹ vào đầu ngón chân của Mộ Dung
Thanh Liên, nhẹ nhàng, giống như gió nhẹ. Một trận tê dại lập tức truyền khắp toàn thân Mộ Dung Thanh Liên, ngươi muốn làm gì? Mộ Dung Thanh
Liên vẻ mặt bất khả tư nghị.
“Ha hả, Bổn cung, chính là thích
xử nữ!” Thấy trên cánh tay của Mộ Dung Thanh Liên có vết đỏ sẫm thủ cung sa, Hoàn Nhan Hồng cúi người, há mồm cắn lấy thủ cung sa, “Thật là
thơm! Chỉ có xử nữ mới có thể tản mát ra mùi vị thuần khiết như vậy! Bổn cung thích!”
Lúc này, Mộ Dung Thanh Liên rốt cục hiểu mình gặp phải chuyện gì. Đừng! Mộ Dung Thanh Liên dùng sức lắc đầu, lệ nóng chảy ra hốc mắt, không nên! Van cầu ngươi, đừng mà!
“Đừng?” Hoàn Nhan Hồng dường như có thể đọc tâm thuật, có thể đọc hiểu được Mộ Dung Thanh Liên muốn nói gì qua vẻ mặt.
“Như vậy sao được! Bổn cung đã đối với ngươi có hứng thú! Không tin
ngươi nhìn một cái!” Hoàn Nhan Hồng cởi ra áo đơn, lộ ra thân thể to
lớn.
Một cỗ thẹn thùng nảy lên trong lòng Mộ Dung Thanh Liên ,
nàng vội vàng nhắm mắt lại, không chịu nhìn, nhưng hoa hồ điệp trong tay Hoàn Nhan Hồng lại lần nữa chà nhẹ trên lưng chân của nàng, cái loại
cảm giác tê tê một lần nữa đánh tới, làm cho nàng nghẹn đỏ mặt.
“Ha hả, thật nhạy cảm! Bổn cung thích!” Hoàn Nhan Hồng lấn thân mà lên, “ngoan, làm nữ nhân của Bổn cung !”
Đừng, đừng mà! Mộ Dung Thanh Liên ánh mắt mở thật to , nhưng nàng có
thể làm thế nào được? thời điểm cảm giác đau nhói xuyên qua người nàng,
Mộ Dung Thanh Liên khóc thành nước mắt. Cứu mạng! Vương gia, cứu ta! Cứu mạng a!
Hoàn Nhan Bảo Châu đứng cách đó không xa, thấy Mộ Dung Thanh Liên bị Hoàn Nhan Hồng khi nhục, trong lòng nàng có một loại
khoái cảm trả thù. Nàng bị khi dễ, nàng cũng muốn để cho nàng ta bị khi
dễ, nổi thống khổ của nàng, cũng muốn để cho người khác thống khổ ——
Chẳng qua là, thời điểm nhìn thấy lạc hồng trên giường, Hoàn Nhan Bảo
Châu cắn chặt đôi môi. Thì ra là người nam nhân này đối với xử nữ vẫn có cảm giác. Hắn dùng cái loại phương thức biến thái này hành hạ mình, đơn giản là ghét bỏ Hoàn Nhan Bảo Châu đã không còn là tấm thân xử nữ!
Nghĩ được như vậy, một loại cảm giác thẹn uất, tức giận cùng bất mãn
nhảy lên trong lòng Hoàn Nhan Bảo Châu. Vô luận như thế nào, nàng đều
cùng Mộ Dung Thanh Liên thủy chung sẽ có phân biệt. Hoàn Nhan Hồng cái
không thể sẽ không chịu dùng phương thức giao hoan bình thường của nam
nữ mà đối đãi với nàng! Nghĩ đến Hoàn Nhan Hồng đối với nàng nhục nhã
như vậy, chỗ mẫn cảm kia nhói đau truyền tới kích thích cho Hoàn Nhan
Bảo Châu.
Cái kết cục này, nhìn thì như là nàng thắng, nhưng
người thắng lợi thật sự là Mộ Dung Thanh Liên, bởi vì Hoàn Nhan Hồng căn bản cũng không có đem nàng là nữ nhân bình thường mà đối đãi!
Phượng Thương thành thân, Hoàn Nhan Liệt hứa hẹn, thật sâu kích thích sự kiêu ngạo của Hoàn Nhan Hồng, hắn cần từ trên thân của người khác, dùng phương thức khác để chinh phục cảm giác.
Tỷ như hiện tại, nhìn Mộ Dung Thanh Liên thống khổ nhắm mắt, gương mặt đỏ bừng,