còn có nước
mắt ôm hận, khiến cho tâm lý của hắn được thỏa mãn thật lớn. Lúc
này,gương mặt của Mộ Dung Thanh Liên trong mắt hắn đã biến ảo thành Mộ
Dung Thất Thất, Phượng Thương đem hắn dẫm ở dưới chân, hắn muốn đem nữ
nhân của Phượng Thương đặt ở phía dưới!
Trong mắt thiêu đốt lửa giận của Hoàn Nhan Hồng không quan tâm Mộ Dung Thanh Liên có phải xử nữ hay không hắn chỉ cần nội tâm sung sướng xả đi những căm giận bất bình! Tất cả bất mãn đối với Phượng Thương, toàn bộ phát tiết lên người Mộ
Dung Thanh Liên. Ở trong mắt Hoàn Nhan Hồng, Mộ Dung Thanh Liên là Mộ
Dung Thất Thất, là nương tử của Phượng Thương, khinh nhục nương tử của
Phượng Thương, chẳng khác nào nhục nhã Phượng Thương!
ở một góc trong cung, Hoàn Nhan Hồng hưởng thụ con mồi mà Hoàn Nhan Bảo Châu tìm
đến. Mà ở một góc khác trong hoàng cung,phụ thân của Hoàn Nhan Hồng là
Hoàn Nhan Liệt, đã ở làm một chuyện kinh khủng.
Dưới lòng đất của Trường Thu Cung, một căn phòng ẩm thấp, Nguyệt Lan Chi bị lột sạch sẽ, buộc chặt trên đầu gỗ thánh giá.
“Hoàng thượng, ngài muốn làm cái gì?” trong mắt Nguyệt Lan Chi có hoảng sợ, nàng không cách nào tưởng tượng nổi, người lúc trước còn có vẻ mặt
ôn hoà đối với mình nói chuyện , Hoàn Nhan Liệt sẽ làm ra chuyện như vậy .
“Ha hả, ái phi, đừng sợ, trẫm là tới giúp ngươi!”
Trong khe hở giữa các ngón tay của Hoàn Nhan Liệt là những phi tiêu bằng trúc, sắc bén, vô cùng xinh đẹp. Thấy phi tiêu này, Nguyệt Lan Chi chợt nhớ tới một màn mình trước kia, nhìn sang một góc khác, lại thấy một là cô gái có dung mạo tương tự với mình.
“Đừng! Hoàng thượng, đừng mà!”
Nguyệt Lan Chi rốt cục cũng hiểu chuyện sắp xảy ra tàn nhẫn cỡ nào,
nàng giãy giụa, khóc hô, muốn dùng nước mắt đả động vẻ mặt người nam
nhân có nụ cười ôn nhu trước mặt này, “Hoàng thượng, nô tì làm sai cái
gì, ngươi tại sao lại đối xử với nô tì như vậy! Hoàng thượng tha mạng a! Hoàng thượng!”
Nghe được tiếng khóc của Nguyệt Lan Chi , Hoàn
Nhan Liệt lắc đầu, “Không không không, ngươi không có làm sai cái gì cả. Nguyệt Nhi, trẫm thích ngươi nhất!” bàn tay to của Hoàn Nhan Liệt ở
trên thân của Nguyệt Lan Chi chạy dọc, ánh mắt si ngốc nhìn Nguyệt Lan
Chi, “Trẫm thích ngươi, trẫm thương ngươi còn không kịp đây!”
“Hoàng thượng ——” Nguyệt Lan Chi cảm thấy vẻ mặt lo lắng trên người nam
nhân Hoàn Nhan Liệt này, nam nhân này càng ôn hòa, thì sự kinh khủng
càng nồng hậu. Trước nay chưa từng cảm nhận qua sự sợ hãi của Vân Chi
lúc trước, nàng không muốn chết, nàng không muốn chết a!
Vừa
nghĩ tới mấy tháng trước cái kia, nàng cũng bị dẫn tới nơi này, nhìn
người đàn bà kia bộ dáng thống khổ mà chết đi, Nguyệt Lan Chi bị làm cho sợ đến đại tiểu tiện không khống chế.
“ách ách!” Nghe thấy
được trong không khí phát ra mùi vị của món ngon tuyệt vời, Hoàn Nhan
Liệt nhướng mày, xa xa ngó nhìn.”Nguyệt Nhi,người làm sao bây giờ không
biết hiểu chuyện rồi? Đã như vậy, giữ ngươi lại làm cái gì!”
Thấy Hoàn Nhan Liệt muốn dùng cớ này để giết mình, Nguyệt Lan Chi đá những thứ dơ bẩn phía dưới kia, đột nhiên nở nụ cười.
“Ha ha ha ha!” Trong địa lao, tiếng cười Nguyệt Lan Chi phá lệ chói tai.
“Ngươi cười cái gì?” Như vậy Nguyệt Lan chi Hoàn Nhan Liệt chưa từng
thấy qua, cho nên cũng không có trực tiếp tiến vào chủ đề, mà là nhìn
Nguyệt Lan chi xem ra mặt tái nhợt, muốn biết đáp án.
“Hoàng thượng, ta cười ngươi, nhưng ta cũng thấy đáng thương cho ngươi.”
Nguyệt Lan Chi mới vừa rồi khẩn trương sợ hãi, đột nhiên trở nên bình
tĩnh lạ thường, tựa hồ nhìn thấu hết thảy tất cả mọi chuyện, cặp mắt kia sáng ngời, lúc này nhìn chằm chằm vào Hoàn Nhan Liệt, dường như muốn
nhìn thấu nội tâm của hắn.
“Đáng thương cho trẫm? Ngươi có tư cách gì đáng thương cho trẫm? Ngươi bất quá là một con chó trẫm nuôi mà thôi!”
Thanh âm của Nguyệt Lan Chi mang ý châm chọc, làm cho Hoàn Nhan Liệt
rất bất mãn, hắn chỉ thích người theo mình, hiện tại Nguyệt Lan Chi đột
nhiên biến thành như vậy, khiến cho Hoàn Nhan Liệt có chút không quen,
cũng rất không thích.
“A, hoàng thượng, ngươi còn nói mình
không đáng thương. Ngươi nhìn mặt ta đi! Nhìn lại mặt của nữ nhân nằm
kia đi, ngươi còn nói mình không đáng thương? Ha hả, hoàng thượng, ngươi là người đáng thương nhất thiên hạ!”
“Ngươi có cả một đất nước của riêng mình, nhưng không có cách nào có được nữ nhân mình thích. Bởi vì các ngươi là huynh muội, ngươi vĩnh viễn không có cách nào nhận được tình yêu của Minh Nguyệt công chúa, cho nên mới tìm kiếm tất cả những
nữ nhân giống Minh Nguyệt công chúa, để thỏa mãn dục vọng của mình.
Người như vậy không đáng thương sao? Ngươi là người đáng thương nhất
trên cái thế giới này!”
“Càn rỡ!” Bị Nguyệt Lan Chi nói trúng
tâm tư của mình, Hoàn Nhan Liệt giận dữ, rút đao chém đứt cánh tay trái
của Nguyệt Lan Chi.
“A!” Nguyệt Lan Chi thê lương kêu thảm
thiết tựa hồ xuyên thấu cả mặt đất,bị cụt tay, khiến cho trên trán
Nguyệt Lan Chi toát ra một tầng mồ hôi lạnh, nữ nhân từng làm mưa làm
gió trong hậu cung này, lúc này sắc mặt trắng bệch, toàn thân đầy mồ
hôi, giống