u như Bắc Chu cùng Tây kỳ hai nước kết thân gia, nàng có thể thuận lợi gả cho Long Trạch Cảnh Thiên, cũng
không cần phải chịu sự hành hạ của Hoàn Nhan Hồng biến thái kia nữa.
Ánh mắt Long Trạch Cảnh Thiên tập trung nhìn vào thân ảnh Mộ Dung Thất
Thất, cái này Hoàn Nhan Bảo Châu nhìn thấy rõ ràng nhất, nàng suy nghĩ,
Mộ Dung Thất Thất một khi đã trở thành Nam Lân vương phi, thì nàng ta sẽ không còn là tình địch của nàng nữa. Có thể trở thành chướng ngại của
nàng, chỉ có một mình Mộ Dung Thanh Liên.
Địa vị của Mộ Dung
Thanh Liên ở Mộ Dung phủ so sánh với nàng cao hơn, nếu Mộ Dung Thái lúc
trước đồng ý với hôn sự này, nói không chừng Long Trạch Vũ có thể đáp
ứng. Không được! Nàng sẽ không thể để cho Mộ Dung Thanh Liên chiếm được
vị trí của mình, nàng mới là Tĩnh Vương phi, sau này cũng sẽ là hoàng
hậu của Tây kỳ quốc.
Nghĩ như vậy, chỗ phía sau của Hoàn Nhan
Bảo Châu lại âm ỉ đau, nàng không khỏi kéo kéo khóe miệng, nhìn về phía
vẻ mặt âm trầm của Hoàn Nhan Hồng. Nếu hôm nay là cơ hội khó có được,
không bằng, phá hủy luôn Mộ Dung Thanh Liên đi. Làm cho nàng trở thành
nữ nhân của Hoàn Nhan Hồng, cái phiền toái này có thể tự giải quyết. Vừa để cho Hoàn Nhan Hồng có người mới có thể bỏ qua cho nàng, nàng cũng có thể vì vậy mà cùng Long Trạch Cảnh Thiên kết hợp, hoàn toàn thoát khỏi
cái chỗ quỷ quái này.
Trong lòng Hoàn Nhan Bảo Châu tính toán
làm sao có thể hãm hại được Mộ Dung Thanh Liên, bên này, Phượng Thương
cùng Mộ Dung Thất Thất đã đi khỏi thái miếu tổ, đoàn người chậm rãi bước đi, tới thái miếu tổ, đem tên Mộ Dung Thất Thất khắc vào phổ tộc Phượng thị, sau lại đi bộ trở về hoàng cung, dưới sự chủ trì của Hoàn Nhan
Liệt bái thiên địa.
Lúc này, trên đầu Mộ Dung Thất Thất đã đội
một tầng hồng sa đỏ, mông lung, mĩ mạo dị thường, Phượng Thương nắm
trong tay dây lụa đỏ, dẫn Mộ Dung Thất Thất tới trước mặt mọi người.
“Nhất bái thiên địa!”
“Nhị bái Thái hậu!”
“Tam bái hoàng thượng!”
“Phu thê giao bái!”
Khi phu thê giao bái, Mộ Dung Thất Thất cách hồng sa, nhìn thấy Phượng
Thương, bỗng nhiên có một loại cảm giác như đang nằm mơ. Nếu như chuyện
ngày hôm qua không có phát sinh, nàng nhất định là tân nương vui vẻ,
hạnh phúc nhất trên thế giới này, nhưng bây giờ, trong lòng có một cây
gai, không sâu không cạn, luôn luôn đâm vào lòng nàng, khiến cho nàng dù muốn thản nhiên đối mặt với mọi việc cũng chẳng thể!
Mộ Dung
Thất Thất chậm rãi giao bái với Phượng Thương, trong lòng âm thầm cảm tạ nam nhân này. Cảm tạ hắn giúp mình hiểu được ý nghĩa của sinh mạng luân hồi, cảm tạ hắn đã đón nhận mình khi đến nơi đây. Trước khi gặp hắn,
nàng không hiểu mình sống lại vì lí do gì. Sau khi gặp được nam tử này,
nàng mới hiểu, nàng vì hắn mà đến, vượt qua ngàn năm, chỉ vì Phượng
Thương.
Hỡi thần linh! Hãy cho ta ích kỷ một lần, vờ như cái gì ta cũng không biết, ta chỉ muốn làm tân nương của hắn, dù trên danh
nghĩa, chỉ cần một lần, một lần là đủ rồi! Mộ Dung Thất Thất âm thầm cầu khẩn.
“Kết thúc buổi lễ ——” Tiếng kéo dài của quan lễ nghi,
phảng phất như xuyên qua cả một thế kỷ, mới truyền đến tai Mộ Dung Thất
Thất. Thời gian sao lâu như vậy, làm cho nàng chờ đợi sinh ra hoảng hốt, sợ trong lúc ấy xuất hiện biến cố.
“Chúc mừng biểu ca biểu
tẩu!” Hoàn Nhan Khang là người đầu tiên đi tới chúc mừng Phượng Thương
cùng Mộ Dung Thất Thất, “Biểu tẩu, sau này chúng ta là người một nhà, về chuyện Tô Mi, tiểu đệ còn cần người nói tốt với nàng ấy nhiều hơn a!”
Hoàn Nhan Khang vừa đến, liền làm cho bầu không khí thoải mái hẳn lên.
“Vương phi, chúc mừng!” Bạch Ức Nguyệt cũng tiến lên chúc mừng.
Càng ngày càng nhiều người đi tới chúc mừng Phượng Thương cùng Mộ Dung
Thất Thất, Phượng Thương thật cao hứng, trên mặt luôn luôn mang theo nụ
cười tràn đầy hạnh phúc. Rất nhiều người tiến lên chúc mừng, Phượng
Thương cuối cùng cũng dứt khoát kêu Hoàn Nhan Khang giúp hắn cản trở họ, chính tay hắn mang theo Mộ Dung Thất Thất, hướng Hoàn Nhan Liệt cáo từ
sau đó vội vã rời khỏi hoàng cung, trở về Nam Lân vương phủ.
“Mẫu hậu, người xem đứa nhỏ gấp gáp giống con khỉ, nói không chừng sang
năm ngài có thể ôm chắt trai rồi!” Hoàn Nhan Liệt nâng đỡ Đông Phương
Lam, “Cái này ngài có thể yên tâm rồi!”
“Yên tâm hay không còn
phải đợi tới sớm ngày mai mới biết được.” Đông Phương Lam cũng vì Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất mà cao hứng, nhưng vừa nghĩ tới những cái chết của những nữ nhân trước,chân mày lại nhíu lại, nội tâm rất lo
lắng.
Phượng Thương thật vất vả mới thật lòng thích một nữ tử,
nếu như Mộ Dung Thất Thất gặp chuyện giống mấy nữ nhân trước, Phượng
Thương chẳng phải là sẽ không gượng dậy nổi sao? Làm ngoại tổ mẫu của
hắn, Đông Phương Lam đối với ngoại tôn duy nhất này thương yêu không cần nói cũng biết.
Đông Phương Lam lời vừa nói ra…, khiến cho Hoàn Nhan Liệt nở nụ cười, “Mẫu hậu, trẫm cảm thấy Nam Lân vương phi là một
người có phúc, lần này sẽ không có việc gì đâu, ngài cứ yên tâm đi!”
“Ừ! Nếu quả thật có thể giống như lời hoàng thượng vừa nói, ai gia cũng coi như hoàn
