Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3234030

Bình chọn: 8.00/10/3403 lượt.

tính của nàng, cũng không phải

là phong cách của nàng.

Cho dù nói từ phương diện sinh học,

nàng thật sự là con gái của Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Tà, theo

sinh lý học thật sự cùng Phượng Thương là quan hệ huynh muội,nếu nàng

buông tha đoạn tình yêu này, còn có thể nhận được một phần thân tình, có gì là không thể?

Người nam nhân kia, nếu như không thể lấy

thân phận thê tử làm bạn bên cạnh hắn, có thể trở thành người duy nhất

cùng hắn có chung huyết thống, cũng là chuyện hạnh phúc và đáng kiêu

ngạo. Nàng tại sao lại muốn rời đi đây?

Nàng, không bỏ xuống được Phượng Thương. Không làm được tân nương của hắn, vậy thì làm muội muội của hắn vậy.

Trên người Phượng Thương cổ độc còn chưa có giải, cừu nhân của bọn họ

còn đang sống rất tốt, đại thù còn không có báo, nàng bỏ đi, đem Phượng

Thương bỏ lại. Để cho Phượng Thương phải làm sao bây giờ?

Hai

người bọn họ, nếu thật là không thể làm vợ chồng, như vậy, nàng có thể

bảo vệ hắn, nhìn hắn hạnh phúc. Một mình hắn hạnh phúc, so sánh với hai

người cùng bi thương thì tốt hơn nhiều! Ít nhất, hắn bình an , hạnh

phúc, nàng cũng sẽ hạnh phúc. Yêu một người, không phải là hi vọng họ

hạnh phúc sao? Nàng yêu Phượng Thương, cho nên, nàng nhất định phải bảo

hộ hạnh phúc của hắn.

Chờ Mộ Dung Thất Thất tắm rửa đi ra

ngoài, cả người tinh thần đều thay đổi hoàn toàn. Lúc này, ma ma hóa

trang trong cung đã đến Cẩm Huyền Cung, Mộ Dung Thất Thất ngồi trước mặt gương, tùy ý để ma ma trang điểm chải tóc cho nàng.

“Tóc công

chúa thật đẹp.” Một vị phu nhân đoan trang được mời tới nhẹ nhàng giúp

Mộ Dung Thất Thất chải tóc. Tay nàng cực kỳ linh xảo, không bao lâu, tóc của Mộ Dung Thất Thất đã được búi lên thật xinh đẹp.

“Công chúa, đây là thái hậu nương nương chỉ riêng cho ta mang mũ phượng

và khăn quàng vai lúc trước Minh Nguyệt công chúa đã dùng qua đưa tới.”

Thanh cô cho người đem giá y cùng đồ trang sức lúc trước của Hoàn Nhan

Minh Nguyệt đã dùng toàn bộ lấy ra: “Thái hậu nương nương nói, bộ y phục cùng đồ trang sức đeo tay này sẽ đưa cho công chúa, làm hạ lễ ban cho

công chúa !”

“Cám ơn Thanh cô.” Vuốt đường may trên bộ giá y,

lần đầu tiên Mộ Dung Thất Thất cảm thấy mình cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt

gần nhau tới như vậy. “Thật xinh đẹp.”

“Ngài cùng Minh Nguyệt công chúa thân hình xấp xỉ nhau, mặc vào nhất định rất thích hợp.”

Nói chuyện được một lúc, Tô Mi cùng Tố Nguyệt hầu hạ Mộ Dung Thất Thất mặc vào giá y.

“Thật thích hợp. Thật xinh đẹp.” Trong mắt Thanh cô cũng sợ hãi than,

“Năm đó Minh Nguyệt công chúa xuất giá cũng tuổi như vậy, nô tỳ càng

nhìn càng cảm thấy công chúa thân thiết, khiến cho nô tỳ không khỏi nhớ

lại Minh Nguyệt công chúa”

Nói đến đây, trong mắt Thanh cô thấp thoáng chút lệ quang, vội vàng gạt qua một bên mặt, lau nước mắt: “Xem

nô tỳ này, rõ ràng là ngày vui của công chúa, nô tỳ lại cứ như vậy xúc

cảnh sinh tình, thật là không nên. Công chúa, vương gia đã tiến cung,

trước tiên bái kiến hoàng thượng cùng hoàng hậu, lập tức sẽ đi qua. Nô

tỳ đi về trước bẩm báo lại cho thái hậu, công chúa ngài trước cứ chuẩn

bị đi.”

Lúc Phượng Thương tới, Mộ Dung Thất Thất mới vừa đến

chủ điện Cẩm Huyền Cung. Nhìn xa xa đi tới, một thân hồng y của Mộ Dung

Thất Thất, Phượng Thương chậm rãi dừng bước: “Khanh Khanh”

Mặc

dù chỉ là một đêm không có Mộ Dung Thất Thất, nhưng đối với Phượng

Thương giống như là trải qua thật lâu, chỉ mong sau này không hề có

chuyện chia lìa phát sinh như vậy nữa. Chỉ có lúc nàng ở bên cạnh hắn,

tim của hắn mới có thể an tĩnh lại.

Phượng Thương thâm tình

nhìn chăm chú vào Mộ Dung Thất Thất, nhìn nàng từ xa từng bước tới gần,

đợi nàng đi tới trước mặt mình, Phượng Thương đưa ra tay trái: “Khanh

Khanh, hôm nay nàng thật đẹp.”

Đối mặt với Phượng Thương, tất

cả mọi sầu lo và lo lắng của Mộ Dung Thất Thất lúc trước toàn bộ bị quét sạch, không có gì so với ánh mắt thâm thúy ẩn chứa tình cảm của

hắn,càng làm cho người ta động tâm. Những thứ khốn hoặc, lo lắng cùng

với khiếp đảm làm cho nàng lùi bước kia, vào lúc này đối mặt với đôi mắt chân thành trước mắt, toàn bộ biến mất hầu như không còn.

“Vương gia, chàng hôm nay cũng rất. . . . . . mê người.”

Mộ Dung Thất Thất vừa mở miệng, đã nghe thấy Tô Mi cùng Tố Nguyệt phía

sau “ha ha” cười, làm gì có ai dùng “mê người” để hình dung nam tử đây.

Nhưng mà, Phượng Thương hôm nay xác thực vô cùng mê người.

Bình thường, yêu nghiệt này chỉ mặc màu trắng, bởi vì dung nhan tuyệt sắc

xinh đẹp, màu trắng có thể đem sự diêm dúa của hắn làm mờ nhạt, tô đậm

cảm giác như một thiên thần. Ngày đám cưới hôm nay, một thân đỏ au, đem

yêu nghiệt Phượng Thương chuyển sang một sắc thái khác, tuyệt vô cận

hữu. Đặc biệt là đôi mắt phượng đen hẹp dài, gợn sóng lăn tăn, làm cho

người ta vừa nhìn vào, sẽ tùy ý mà hãm sâu trong đó.

“Khanh Khanh, nàng đừng có nhìn ta như vậy, ta sợ ta sẽ không nhịn được ở chỗ này muốn nàng.”

Phượng Thương tiến tới bên tai Mộ Dung Thất Thất, vừa nhẹ giọng nói

nhỏ, vừa mở miệng phun khí nóng ở trong tai Mộ Dung Thất Thất.


Lamborghini Huracán LP 610-4 t