ồ giá y mà Lý Thu Thủy chuẩn bị cho nàng, ngày mai sẽ mặc.
Mở rương gỗ ra, Mộ Dung Thất Thất bỗng nhiên ngửi thấy được một mùi vị
khác thường, giống như mùi hoa bách hợp. Cẩn thận ngửi lần nữa, cỗ mùi
lạ này đến từ đồ giá y. Không! Không phải là hoa bách hợp, mà là mùi mị
hương của dược vật, nếu không phải nàng đối với mấy cái này hiểu rất rõ, căn bản sẽ không phát hiện ra cái này.
Lý Thu Thủy thế nhưng
lại thêm mùi hương lạ lùng vào giá y, điều này làm cho Mộ Dung Thất Thất vô cùng bất khả tư nghị. Tại sao lại như vậy? Tại sao bà ta lại làm như vậy? Chẳng lẽ là vì thúc đẩy nàng viên phòng cùng Phượng Thương sao?
Nhưng vì sao lại phải phí công lớn như vậy? Hơn nữa mùi thơm lạ lùng này không giống với mị tình hương bình thường, mà đối với cơ thể con người
còn có hại. Chẳng lẽ Lý Thu Thủy không biết sao?
Lần nữa nhớ
lại lúc trước khi rời đi, Lý Thu Thủy nói mấy lời không giải thích được, Mộ Dung Thất Thất càng nghĩ càng cảm thấy Lý Thu Thủy có vấn đề, lúc
này lại thấy bộ giá y này.
Đang lúc Mộ Dung Thất Thất tính toán đi tìm Tô Mi cùng Tố Nguyệt, một người áo đen xuất hiện ở trước mặt
nàng, nhìn lên, lại là người đeo mặt nạ con nít kia.
Mộ Dung
Thất Thất trong tay lấy ra hai cây sợi tơ, nghĩ muốn tập kích người nọ,
không ngờ hắn lại xoay người bỏ chạy. Lần này không thể để cho hắn dễ
dàng chạy mất. Mộ Dung Thất Thất bám theo phía sau hắc y nhân thật chặt.
Người này tựa hồ cố ý cùng Mộ Dung Thất Thất giữ một khoảng
cách, vừa không làm cho nàng đuổi kịp mình, vừa không để cho Mộ Dung
Thất Thất cách quá xa. Mộ Dung Thất Thất đi theo phía sau hắc y nhân,
bay theo trong ban đêm yên tĩnh. Hắc y nhân dẫn theo Mộ Dung Thất Thất
rẽ nhiều lần, cuối cùng nhảy vào một biệt viện. Mộ Dung Thất Thất không
hề nghĩ ngợi, cũng đi theo nhảy xuống.
Nơi này, là một thiên điện của Cẩm Huyền Cung, Mộ Dung Thất Thất thấy hắc y nhân vào thiên điện, nàng cũng đi theo vào.
Trong điện sạch sẽ, màn che dài làm bằng cẩm bạch rũ trong điện, cũng
giống lúc trước, hắc y nhân một lần nữa biến mất vô ảnh vô tung, cả
trong điện nhìn không thấy bóng người hắc y nhân.
Hắc y nhân
kia rốt cuộc là người nào? Mộ Dung Thất Thất vuốt tơ vàng trong tay, cẩn thận đánh giá hết thảy trong điện, lúc xoay người, thấy được trên tường treo một bức họa.
“Ái nữ Minh Nguyệt” Trước bức họa, là một
khối bài vị đen nhánh. Mộ Dung Thất Thất nhẹ giọng đọc dòng chữ trước
mắt, một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn bức tranh.
Vừa nhìn thấy cô gái trong bức tranh, Mộ Dung Thất Thất ngây dại. Người nọ là Hoàn Nhan
Minh Nguyệt sao? Vì sao, vì sao Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng nàng lớn lên
giống nhau như vậy? Quả thực là giống nhau như đúc.
Mộ Dung
Thất Thất không nhịn được đưa tay lên sờ nhân vật trong bức tranh, nàng
kia cười yếu ớt ngồi bên cửa sổ đọc sách, vẻ mặt tự nhiên hào phóng, ngũ quan hoàn mỹ tinh xảo. Trên bức họa viết : “Ái thê Minh Nguyệt”, chấp
bút là “Phượng Tà” .
“Hoàn Nhan Minh Nguyệt! Nếu như ngươi là
Hoàn Nhan Minh Nguyệt, ta đây là ai?” Mộ Dung Thất Thất dỡ mặt nạ trên
mặt xuống, nhìn cô gái trong bức tranh. Có một ý nghĩ xuất hiện ở trong
đầu Mộ Dung Thất Thất, nhưng nàng không dám suy nghĩ, cũng không dám đi
chứng nhận.
Nếu như, nàng là con gái của Hoàn Nhan Minh Nguyệt
cùng Phượng Tà, vậy nàng tại sao lại xuất hiện ở Mộ Dung phủ, còn lấy
thân phận con gái của Mộ Dung Thái để sống? Lúc đứa trẻ trong bụng Hoàn
Nhan Minh Nguyệt chết mới được bảy tháng, nếu Hoàn Nhan Minh Nguyệt thật đã chết rồi, vậy đứa trẻ kia làm sao sống?
Khó trách Lý Thu
Thủy lúc nhìn thấy mặt nàng lại kêu giống, chẳng lẽ là nói nàng giống
như Hoàn Nhan Minh Nguyệt sao? Hắc y nhân kia rốt cuộc là người nào? Hắn không phải là biết cái gì chứ? Cho nên mới thất thanh kêu lên tên :
“Minh Nguyệt”, mới có thể dẫn mình tới cái chỗ này?
Khó trách
nàng nhìn thấy Đông Phương Lam sẽ cảm thấy thân thiết, Đông Phương Lam
cũng nói nàng có thần thái cử chỉ cùng ánh mắt giống như Hoàn Nhan Minh
Nguyệt. Nếu như thân phận chân thật của nàng là con gái của Phượng Tà
cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, như vậy tất cả không có gì để giải thích
rồi.
Nhưng mà, Mộ Dung Thất Thất thật không dám suy nghĩ tất cả những thứ này. Nếu thật như vậy, nàng cùng Phượng Thương không phải là
huynh muội sao? Huynh muội yêu nhau? Loạn luân? Nàng đã yêu thân ca ca
của mình, tại sao lại như vậy?
Chân Mộ Dung Thất Thất mềm nhũn, thống khổ ngồi dưới đất. Nhìn lên mĩ nhân trong bức họa, nước mắt Mộ
Dung Thất Thất theo gương mặt rơi xuống.
Nếu như tất cả là sự
thật, nàng đã tìm được cha mẹ ruột của mình rồi, hẳn là cao hứng mới
phải, nhưng mà, nếu như hết thảy là sự thật, nàng cùng Phượng Thương
phải làm sao bây giờ? Bọn họ mới vừa thề non hẹn biển, mới vừa thề yêu
nhau đến lâu dài, hiện tại tại sao lại xuất hiện biến cố như vậy?
Trong điện vắng ngắt, trước linh bài bên cạnh hai cây nến một người
lặng yên rơi lệ, ánh nến đốt lập lòe, đem bóng dáng của Mộ Dung Thất
Thất kéo dài vô hạn.
Làm sao bây giờ? Mộ Dung Thất Thất vẫn tự
xưng là thông minh hiện tại