uyện xưa của Hoàn Nhan Minh Nguyệt .
“Minh
Nguyệt gả cho Phượng Tà, ai gia đặc biệt cao hứng. Hai người bọn họ là
thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Phượng Tà nhân phẩm tốt,
năng lực lớn, ai gia rất thích người con rể này, ta hi vọng bọn họ có
thể thật dài thật lâu như vậy, ân ân ái ái, bạc đầu giai lão.”
“Nhưng mà vận mệnh trêu cợt người. Ai gia không nghĩ tới bọn họ sẽ chết ở Nhạn Đãng sơn.” Nói đến đây, trong ánh mắt Đông Phương Lam có chút lệ
nóng.
“Ai gia biết, chuyện này không liên quan gì đến ngươi,
nhưng mà vừa nghĩ tới ngươi là con gái của Mộ Dung Thái, ai gia cũng rất không vui. Cho dù hiện tại, trong lòng ai gia cũng không ngăn được sợ
hãi.” Đông Phương Lam vuốt bộ ngực mình nói: “Nhưng mà Thương Nhi thích
ngươi. Ai gia cũng nhìn ra được đứa bé kia mất đi cha mẹ, đã đủ bất hạnh rồi, nếu như ai gia phản đối nữa, như vậy Thương Nhi quả thực quá khổ
rồi. Ai gia không muốn chia rẽ các ngươi.”
Nói đến đây, nước
mắt của Đông Phương Lam rơi xuống. Chẳng biết tại sao, thấy vị lão phụ
nhân trước mắt này rơi lệ, trong lòng Mộ Dung Thất Thất cũng rất khó
chịu, nàng đứng dậy đến trước mặt Đông Phương Lam, lấy ra khăn tay nhẹ
nhàng đưa cho Đông Phương Lam lau nước mắt trên gương mặt .
“Ngoại tổ mẫu, đã khổ sở nhiều rồi! Ta với vương gia sẽ cùng nhau hiếu thuận với ngài.”
Một tiếng “ngoại tổ mẫu”, khiến cho trong lòng Đông Phương Lam cảm khái vạn lần, mà Mộ Dung Thất Thất ôn nhu lau nước mắt cho bà, khiến cho sự
cứng rắn sau cùng trong lòng vị lão nhân này cũng bị hòa tan: “Năm đó,
tiên hoàng băng hà, Minh Nguyệt cũng như vậy ở bên cạnh ai gia, vì ai
gia gạt lệ, trấn an ai gia nàng nói: “mẫu hậu, ta cùng Phượng Tà sẽ hiếu kính với ngài, ngài đừng quá khổ sở”
Xúc cảnh sinh tình, tất
cả bi thương cùng tịch mịch nảy lên trong ngực Đông Phương Lam, Mộ Dung
Thất Thất khiến cho bà nhớ lại chuyện cũ, những chuyện tốt đẹp khó quên
trong quá khứ kia cứ nhất nhất hiện lên trước mắt Đông Phương Lam. Thân
ảnh của Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Mộ Dung Thất Thất chồng lên nhau,
khiến cho Đông Phương Lam bị hoa mắt.
“Minh Nguyệt! Minh
Nguyệt!” tay Đông Phương Lam run rẩy vuốt ve ở trên mặt Mộ Dung Thất
Thất: “Minh Nguyệt, con có biết mẫu hậu rất nhớ con không? Minh Nguyệt
của ta….”
Đông Phương Lam ôm Mộ Dung Thất Thất, nước mắt tuôn
đầy mặt, những kiên cương mấy năm này ở trước mặt Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn sụp đổ, còn lại chỉ có từ mẫu bi thương nhớ thương con gái mà
thôi.
Biết Đông Phương Lam đau khổ, Mộ Dung Thất Thất vẫn không nhúc nhích, chỉ tùy ý ôm lấy lão nhân. Nàng nhẹ nhàng giúp Đông Phương
Lam thuận khí. Vị lão nhân này thật sự là quá đáng thương. Đến bây giờ
còn chẳng hay biết gì.
Đông Phương Lam khổ sở, khiến cho Mộ
Dung Thất Thất đau lòng cho vị lão nhân này, nhưng ngược lại càng thêm
hận hậu quả do Hoàn Nhan Liệt gây ra. Người này làm sao lại ác tâm như
vậy? Làm hại người ta mất đi thân nhân. Hắn rốt cuộc tại sao muốn làm
như vậy?
Đông Phương Lam khóc thật lâu, lâu đến mức quên cả
thời gian, cuối cùng lão nhân mệt mỏi ngủ ở trong ngực Mộ Dung Thất
Thất. Lúc Mộ Dung Thất Thất cùng Thanh cô đỡ Đông Phương Lam chuyển đến
trên giường, sau khóe mắt lão nhân vẫn còn nước mắt.
“Công
chúa, cực khổ cho ngài rồi.” Thanh cô có chút áy náy nhìn đầu vai của Mộ Dung Thất Thất bị nước mắt của Đông Phương Lam làm ướt đẫm: “Ngày mai
là ngày thành thân của ngài cùng Vương gia, hôm nay thế nhưng. . . . .
.”
“Thanh cô, ngài không cần khách khí. Thái hậu cũng là xúc
cảnh sinh tình. Huống chi nàng là ngoại tổ mẫu của vương gia, sau này
cũng là trưởng bối của ta, đây vốn là việc ta phải làm.” Mộ Dung Thất
Thất một lần nữa lau nước mắt sau khóe mắt cho Đông Phương Lam, nhìn sâu vị lão nhân này một cái: “Thanh cô, thái hậu làm phiền ngài chiếu cố.”
Mộ Dung Thất Thất lui ra, đóng lại cửa, Đông Phương Lam mở mắt. Đáy mắt một mảnh tia máu màu đỏ: “Thanh cô!”
“Tiểu thư, ta ở đây.”
“Thanh cô, đem mũ phượng cũng khăn chùm của Minh Nguyệt lúc làm đám
cưới tìm ra đây. Đưa cho đứa nhỏ này. Để cho nàng ngày mai mặc y phục
xuất giá của Minh Nguyệt.”
“Tiểu thư.” Thanh cô tinh tường hiểu tầm quan trọng của mũ phượng và khăn chùm của Hoàn Nhan Minh Nguyệt ở
trong lòng Đông Phương Lam, hiện tại đưa cho Mộ Dung Thất Thất, chẳng lẽ đã chấp nhận thân phận của nàng?
“Ai gia già rồi, tầm nhìn
cũng không hẹp như vậy. Nàng là cô nương tốt. Là một cô nương tốt.” Phân phó xong những thứ này, Đông Phương Lam hơi mệt chút, chậm rãi nhắm mắt lại.
Đây là khoảng thời gian đầu tiên Mộ Dung Thất Thất rời xa Phượng Thương, mặc dù hai người bọn họ cũng không có hành động gì vượt rào, cũng không có ngủ cùng giường, nhưng mà ít nhất mỗi ngày gặp nhau, hơn nữa buổi
tối chỗ hai người ở cũng cách nhau không xa.
Hôm nay là ngày
độc thân cuối cùng, Mộ Dung Thất Thất muốn một mình một người ở Cẩm
Huyền Cung xa lạ này, chờ Phượng Thương ngày mai tới cung rước nàng,
điều này làm cho Mộ Dung Thất Thất có chút không quen.
Mộ Dung Thất Thất mở ra rương gỗ trước mặt, nơi này chứa đ