không quá
tốt, nói về Mộ Dung Thái vẫn là nói về cha vợ hắn.
“Chàng cứ
nói đi, không có chuyện gì.” Kể từ khi ở chỗ Lý Thu Thủy biết mình không phải là con gái của Mộ Dung Thái, Mộ Dung Thất Thất thở phào nhẹ nhõm.
có người cha lạnh lùng khắc bạc như vậy, chính nàng cũng chịu không được chuyện này.
“Lúc ấy phụ thân đã nắm chắc phần thắng, lấy thủ
đoạn dụng binh của cha, đừng nói là một Mộ Dung Thái, cho dù mười người, cũng không cách nào cùng phụ thân đánh đồng.”
“Vương gia, ý
của chàng là đại tướng quân ở Nhạn Đãng sơn sở dĩ chiến bại, không phải
bởi vì khả năng của Mộ Dung Thái, mà là thua ở trong tay người của mình
ư?”
“Thông minh!” Phượng Thương gật đầu nhéo chóp mũi của Mộ Dung Thất Thất: “Nói một chút liền hiểu, Khanh Khanh quá thông minh.”
Phượng Thương khích lệ, Mộ Dung Thất Thất nhếch miệng mỉm cười, nàng
hiện tại càng muốn biết, rốt cuộc là người nào bán đứng Phượng Tà? Rốt
cuộc là ai khiến cho Phượng Thương nhỏ như vậy liền mất đi cha mẹ? Rốt
cuộc là người nào có cừu hận lớn như vậy với Phượng Tà, thế nhưng lại
xuống tay được?
“Nếu như ta không có đoán sai, người này chính
là người cậu thân ái của ta, Hoàn Nhan Liệt.”
“Cái gì?” Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn ngây dại, nếu không phải Phượng
Thương chính miệng nói ra lời này, nàng cũng không tin tưởng những thứ
này. Nhưng mà đáp án này cũng thật sự là quá kinh thế hãi tục.
Ban đầu ở Nhạn Đãng sơn đánh một trận, nếu thắng, Bắc Chu quốc có thể
tiến quân thần tốc, Tây kỳ quốc sẽ trở thành lịch sử, “Hoàn Nhan” sẽ trở thành dòng họ tôn quý nhất trên lãnh thổ kia, toàn bộ núi sông cũng sẽ
biến thành lãnh thổ của Bắc Chu quốc. Nếu thật như lời Phượng Thương
nói, Hoàn Nhan Liệt vì sao phải làm như vậy? Hắn như vậy, chẳng phải là
chặt đứt dã tâm bao quát tứ hải của hắn sao?
“Nguyên nhân là gì? Hắn tại sao phải làm như vậy?”
Mộ Dung Thất Thất từ trong giật mình cực độ khôi phục lại vẻ lãnh tĩnh, lời của Phượng Thương,nàng tin tưởng, nhưng mà sau lưng chuyện này rốt
cuộc có lý do gì? Đến tột cùng là nguyên nhân gì, lúc này Hoàn Nhan Liệt lại buông tha cho ích lợi lớn, tự chặt cánh tay mình? Phượng Tà là bạn
thân nối khố của hắn, hai người cùng nhau lớn lên, là một loại tình bạn
hữu nghị, còn là muội phu của hắn, lại càng là linh hồn của quân Bắc Chu quốc, vì sao Hoàn Nhan Liệt lại muốn phá hủy Phượng Tà?
“Nếu
không phải bởi vì ta mỗi lần đều ở trong đêm tân hôn phát bệnh, nếu
không phải bởi vì mấy cô gái vô tội bị chết kì quặc kia, khiến cho ta
điều tra ra, ta cũng sẽ không hoài nghi đến Hoàn Nhan Liệt. Hắn tại sao
phải làm như vậy, đáp án của vấn đề này ta cũng muốn biết. Mẫu thân của
ta là muội muội hắn thương yêu nhất, phụ thân là huynh đệ tốt nhất của
hắn, rốt cuộc là nguyên nhân gì để cho hắn ra tay nặng như vậy, bí mật
sau lưng này ta cũng chưa suy nghĩ ra.”
Vừa nghĩ tới bộ dáng
chết thảm của Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, còn có đứa trẻ chưa
kịp ra đời kia, quả đấm của Phượng Thương nắm thật chặt, hận không thể
đem Hoàn Nhan Liệt chộp tới lập tức tra hỏi.
“Vậy chàng đã tra
hỏi từ Mộ Dung Thái chưa? Nếu quả thật là Hoàn Nhan Liệt bán đứng quân
tình, Mộ Dung Thái hẳn là biết, dù sao chuyện này cũng là Mộ Dung Thái
ra mặt.”
“Tra không được. lúc Nạp Lan Tín ở Mộ Dung phủ dạy
nàng học, nhân cơ hội đi khắp cả Mộ Dung phủ, ngay cả nhà kho của Mộ
Dung Thái cũng đi qua, nhưng cũng không có tra được bất kỳ chuyện gì.
Giống như tất cả dấu vết, cũng bị người ta san bằng, thật giống như cho
tới bây giờ cũng không có phát sinh chuyện tương tự. Có lẽ, Mộ Dung Thái cũng chỉ là cây đao, mà chuôi đao, còn đang nằm trong tay người khác.”
“Vương gia!” Mộ Dung Thất Thất hiện tại có chút đau lòng cho người
trước mắt này. Thì ra chân tướng lại tàn khốc như vậy. Người ngoài nhìn
vào, Phượng Thương thân có địa vị cao, vinh hoa phú quý, hiển hách một
thời, nhưng sau lưng những chuyện này, bọn họ nào biết đâu.
Tựa hồ đọc hiểu ý nghĩ nội tâm của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương một lần nữa ôm Mộ Dung Thất Thất vào trong lòng, đầu thật sâu chôn ở cổ của
nàng.
“Khanh Khanh, những thứ này vốn là chuyện của ta, nhưng
lại kéo nàng vào, ta thật sự tự trách vô cùng. Nhưng mà, nàng tốt đẹp
như vậy, ta không nỡ buông tay. Ta sợ chờ ta xử lý xong chuyện của mình, nàng đã gả làm thê tử của người khác. Ta có lòng tham lam muốn giữ lấy
nàng, nhất định sẽ dùng hết thủ đoạn đem nàng đoạt lại.”
Mộ
Dung Thất Thất trở tay, ôm lấy Phượng Thương, người nam nhân này, thật
không biết nên nói thế nào cho phải: “Vương gia, ta và chàng là vợ
chồng, trượng phu có khó khăn, thê tử theo lý nên theo ở bên người, giúp chàng cùng lo sầu giải nạn. Vương gia là người trọng yếu nhất đối với
ta trên thế giời này, bây giờ nói như vậy, chẳng phải là muốn chia lìa
tình cảm cùng ta sao?”
“Khanh Khanh” Mộ Dung Thất Thất nói như
vậy, khiến cho giọng nói của Phượng Thương có chút run rẩy: “Ta có lúc
cảm thấy ta rất ích kỷ, kể từ khi gặp lại nàng, đã nghĩ muốn độc chiếm
nàng, để nàng trở thành vật tư hữu của ta, dù sao, cái thế g