ộ Dung Thất Thất ôn nhu, vuốt lên nỗi lo lắng trong lòng Phượng Thương.
Vừa nghe nàng nói nguyện ý gả cho mình, hơn nữa bất cứ lúc nào xảy ra
tình huống gì, nàng đối với mình không rời không bỏ, Phượng Thương kích
động đôi môi có chút run rẩy, đứng lên ôm Mộ Dung Thất Thất vào lòng
thật chặt, hận không thể đem nàng hòa vào trong xương tủy của mình.
“Ta cũng yêu nàng. Cũng nguyện ý cùng nàng sống thật dài thật lâu, vô
luận là thuận cảnh hay là nghịch cảnh, giàu có hay nghèo khó, khỏe mạnh
hay bệnh tật, vui vẻ hay ưu sầu, ta sẽ vĩnh viễn yêu nàng, quý trọng
nàng, trung thực với nàng, cho đến khi vĩnh viễn chia xa.”
Chỉ
nghe một lần, Phượng Thương đem lời hứa hẹn của Mộ Dung Thất Thất ghi
tạc. Hắn ôm Mộ Dung Thất Thất thật chặt, tim đập thật nhanh. Nhiều năm
như vậy, cuộc sông nhiều năm như vậy, Phượng Thương chưa từng có cảm
giác thỏa mái như ngày hôm nay.
Mặc dù Mộ Dung Thất Thất là tân nương của hắn, đây là chuyện tình không cần chất vấn, nhưng hôn sự này
là do hai nước lập thành, cũng không phải là do bản thân nàng tự nguyện.
Cho tới nay, Phượng Thương trong lòng luôn có một tia lo lắng, lo lắng Mộ Dung Thất Thất có áp lực mới gả cho hắn. Mà lúc này, chính
tai nghe được Mộ Dung Thất Thất nói “Ta nguyện ý”, “Ta vĩnh viễn yêu
chàng.” Tâm kết trong lòng của Phượng Thương hoàn toàn được cởi bỏ, tim
của hắn cũng hoàn toàn thanh tĩnh lại.
“A!” Bên cạnh có người
vỗ tay, có người ủng hộ, chờ Mộ Dung Thất Thất từ trong ngực Phượng
Thương rời đi, mới phát hiện những bóng dáng ban ngày không thấy kia
hiện tại toàn bộ vây quanh bên cạnh bọn họ, tất cả mọi người đều vỗ tay
hoan hô, trong đó, Hoàn Nhan Khang vỗ tay lợi hại nhất.
“Các
người ….” Mộ Dung Thất Thất lúc này mới chợt hiểu ra, thì ra tất cả
những thứ hôm nay, những người này “Thông đồng” với nhau.
“Chúc mừng tiểu thư! Chúc mừng cô gia!” Tô Mi cùng Tố Nguyệt cười tiến lên
hành lễ biểu hiện sự ngưỡng với Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương,
hai người gọi một tiếng “cô gia”, khiến cho tâm tình của Phượng Thương
thật tốt, lập tức thưởng cho mọi người trong Vương Phủ một năm bổng lộc.
“Vương gia, chiếc nhẫn còn không có đeo cho ta đâu.” Mộ Dung Thất Thất quơ quơ tay trái của mình: “Phải mang vào ngón áp út!”
“Được, được!” Phượng Thương thật sự là quá mức cao hứng, thế nhưng quên mất chuyện mấu chốt nhất, là đem chiếc nhẫn hồng bảo thạch đeo lên ngón tay áp út của Mộ Dung Thất Thất, mười ngón tay của hai người đan lại
với nhau, dường như muốn vĩnh viễn không phân ly.
“Hôn một cái!” Hoàn Nhan Khang hô to một tiếng, có Ngũ hoàng tử dẫn đầu, những người khác cũng hô lên.
Ngày thường mọi người có chút sợ hãi Phượng Thương, nhưng hôm nay là
ngày Phượng Thương cao hứng nhất , nở nụ cười nhiều hơn, thoạt nhìn cũng thân cận hiền hoà hơn rất nhiều, cho nên dưới sự hướng dẫn của Hoàn
Nhan Khang, những người khác cũng nghe theo la lên.
“Biểu ca, hôn một cái đi! Đến lúc đó đính ước luôn, các người có chịu không?”
“Được!”
Mọi người hô to, ánh mắt là sáng như tuyết, dưới nhiều ánh mắt soi mói
như vậy, Phượng Thương chậm rãi cúi đầu của mình xuống. Không đợi nụ hôn của Phượng Thương rơi xuống, Mộ Dung Thất Thất đã kiễng chân lên chủ động hôn lên môi Phượng Thương.
“Biểu tẩu, thật là uy vũ!” Hoàn Nhan Khang đứng dậy kêu lên, huýt sáo,
mọi người bên cạnh đều mừng rỡ không chịu nổi, xem ra tình cảm của vương gia cùng vương phi rất tốt, điều này thật sự là chuyện khiến cho mọi
người vui vẻ.
Hai người, không coi ai ra gì đứng hôn, phảng phất như thiên địa lúc này chỉ có hai người bọn họ.
“Bụp!” “Phanh!” Chín trăm chín mươi chín bông pháo hoa bằng trúc bị
đốt, cả vương phủ là bầu trời bao la sáng ngời như ban ngày, trên bầu
trời bao la nở rộ sắc tím, khiến toàn bộ người trong kinh thành chú ý,
cũng kinh động tới Hoàn Nhan Liệt ở trong cung.
“Đây là chuyện gì xảy ra? Kính Đức, cho người đi xem một chút!”
Hoàn Nhan Liệt thả tấu chương đang phê duyệt trong tay xuống, đi tới
bên giường, nhìn một mảnh ngũ sắc trên bầu trời cách đó không xa, chân
mày cau lại : “Hình như là hướng của Nam Lân vương phủ, nhanh, hoả tốc
cho người đi điều tra, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.”
Không chỉ hoàng cung, mà người Tây kỳ quốc ở dịch quán cũng bị kinh động.
Nhìn về phía Nam Lân vương phủ pháo hoa đầy trời, đôi môi của Thượng
Quan Vô Kị nhếch lên. Từ khi đưa Mộ Dung Thất Thất tới đây, đến bây giờ, nhiệm vụ của hắn là chờ đám cưới của Mộ Dung Thất Thất. Đã thấy nàng
hạnh phúc, trở thành tân nương của Phượng Thương, sứ mạng của hắn cũng
sẽ hoàn thành.
Chỉ là hôm nay, hôn kì của Mộ Dung Thất Thất
càng ngày càng gần, gần đến mức khiến cho hắn cũng không dám đi tới Nam
Lân vương phủ, sợ nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất, trong lòng không chịu nổi cảm giác thống khổ này. Mặc dù trong lòng cực kỳ muốn gặp nàng, nhưng
bây giờ thấy nàng, cũng biến thành hi vọng xa vời. Đã như vậy, không
bằng không thấy, không gặp gỡ, nàng ở trong lòng hắn thủy chung là bộ
dáng thiếu nữ, sẽ không thay đổi, sẽ không già đi, chỉ dừng lại ở hình
ảnh đó.