mình lên, ngồi ở
trong ngực Phượng Thương, “Vương gia, ngươi số đào hoa rất nhiều nha.
Nói như vậy, hình như có chút không công bằng. Ta là lần đầu tiên gả cho chàng, chàng cưới nhiều lần như vậy, cứ nghĩ lại ta liền cảm thấy không cam lòng. Nếu không ta cũng vậy gả đi tám lần, chúng ta cũng coi như
huề nhau đi.”
“Nàng dám?” Tay của Phượng Thương ngắt nhẹ eo nhỏ của Mộ Dung Thất Thất, “Nàng là người của ta! Cả đời này cũng sẽ mang
dòng họ của ta, trừ ta ra, thiên hạ này không ai dám cưới nàng.”
“Vì sao?” Mộ Dung Thất Thất chớp mắt, ra vẻ hồ đồ.
“Bởi vì nữ nhân của ta, người khác nếu muốn nhúng chàm, phải hỏi trước kiếm của ta có cho phép không.”
Phượng Thương khí phách tuyên ngôn, Mộ Dung Thất Thất nghe được đặc
biệt cao hứng. Nàng thích bộ dáng ương ngạnh của Phượng Thương, hắn nói
ra nhưng lời nồng đậm tham muốn giữ lấy cùng ghen tức, nghe làm cho
người ta yêu thích.
“Ha ha, vương gia, như vậy cũng không đúng
rồi. Trước chàng cưới nhiều nữ nhân như vậy, ta còn không có đổ dấm,
chàng ngược lại đã cảm thấy ủy khuất rồi.” Mộ Dung Thất Thất bĩu môi,
trong lòng mặc dù bị lời nói bá đạo của Phượng Thương làm cho cảm động,
nhưng vẫn có chút không vui vẻ: “Vừa nghĩ tới cháng kém chút nữa trở
thành nam nhân của nữ nhân khác, cùng người khác sinh con dưỡng cái, ta
liền cảm thấy rất ủy khuất.”
Mộ Dung Thất Thất ghen tức, Phượng Thương có thể hiểu được, hắn kéo Mộ Dung Thất Thất đến trước mặt mình,
hôn lên trên trán của nàng: “Khanh Khanh, nếu như ta nói, trước nàng, ta không biết yêu là cái gì, nữ nhân đối với ta mà nói chỉ là công cụ để
nối dõi tông đường nàng có tức giận không?”
“Sau khi cha mẹ ta
qua đời, hoàng ngoại tổ mẫu là người thương duy nhất trong lòng ta. con
nối dõi của Phượng thị đơn bạc, đến đời của cha ta, chỉ có một mình ta,
bà lo lắng cho huyết mạch của Phượng thị, cho nên mỗi lần lại từ ái chỉ
định kết hôn, nhưng luôn không thể thành công, ngược lại làm cho bà lo
lắng, cũng càng thêm gấp gáp, cuối cùng mới có cục diện như bây giờ. . . . . .”
“Vậy chàng không biết cự tuyệt à?” Mộ Dung Thất Thất
trong lòng dịu lại. Mặc dù những người kia bây giờ đã thành quá khứ,
nhưng mà các nàng luôn có chút quan hệ cùng Phượng Thương, làm cho nàng
nghĩ muốn độc nhất vô nhị trong lòng hắn, có chút ăn dấm vặt.
“Khanh Khanh, ta nếu cự tuyệt, người khác ắt sẽ mất hứng.”
Lúc này, trên mặt Phượng Thương nở nụ cười bí hiểm, tràn đầy ý vị, rồi
lại hàm chứa chút lạnh lẽo. Nghe giọng điệu của Phượng Thương, Mộ Dung
Thất Thất cảm thấy có cái gì đó không đúng, chẳng lẽ ở đây còn ẩn chuyện tình gì sao?
“Ta lần đầu tiên thành thân, đêm tân hôn cổ độc
đột nhiên phát tác, ngày đó cũng không phải là mười lăm. Sau này, chỉ
cần tân nương vào vương phủ bái đường, đêm đó ta liền bị cổ độc phát
tác. Về phần những nữ nhân kia, vô luận trúng độc hay là tự sát hay là
thất trinh, đều để lộ chút bóng dáng. . . . . .”
“Ý chàng là có người giết bọn họ, ngụy trang thành ngoài ý muốn? Là có người cố ý muốn bêu xấu danh dự của chàng?” Mộ Dung Thất Thất hiểu ra, chân mày cũng vì vậy mà dựng lên: “Rốt cuộc là người nào? Tại sao phải làm như vậy?
Chẳng lẽ đối phương có huyết hải thâm cừu sao?”
Phượng Thương
cười không đáp, tròng mắt đen phát ra lạnh lẽo nồng đậm, mà tay của hắn
nhẹ nhàng mà vuốt ve tóc của Mộ Dung Thất Thất: “Hai ngày trước ta vào
cung, hoàng thượng kêu ta ăn một chút điểm tâm cùng trà, ta ra khỏi ngự
thư phòng liền ói ra tay, trở lại để Tấn Mặc nhìn xem, nói điểm tâm cùng nước trà có thuốc dẫn phát độc. . . . . .”
“Là Hoàn Nhan Liệt?”
Cái kết quả này thật sự khiến cho Mộ Dung Thất Thất thất kinh. Tại sao? Tại sao lại như vậy? Hoàn Nhan Liệt không phải là người thương yêu
Phượng Thương nhất sao? Đám cưới của bọn họ lần này, báu vật Hoàn Nhan
Liệt ban thưởng đều chuyển tới Nam Lân vương, chỉ kém chút xíu là mang
cả hoàng cung đưa tới, chẳng lẽ hết thảy là ngụy trang sao?
“Từ lần thứ tư, tân nương ở trên kiệu hoa cắt cổ tay, ta liền nhìn ra một
vài vấn đề. Người con gái kia không phải là tự sát, mà là bị giết. Cho
đến lần thứ bảy, tân nương trước tân hôn thất trinh sau đó tự sát, ta
mới xác định sau lưng chuyện này đều do Hoàn Nhan Liệt.”
“Hắn
không phải là cữu cữu của chàng sao? Tại sao lại đối với chàng như vậy?
Chẳng lẽ bên ngoài nói những lời kia là giả dối? Bắc Chu hoàng đế sủng
ái Nam Lân vương, những điều này là giả dối sao?”
Cái kết quả
này thật là bất khả tư nghị. Nếu như chân tướng đúng như Phượng Thương
nói, như vậy chân tướng này thật sự là quá tàn khốc. Người này làm sao
có thể dối trá như vậy? Vừa hiền lành hòa ái, là một vị trưởng giả khả
kính, vừa ở sau lưng tính toán, xuất ra vô số chiêu ngoan độc.
“Bởi vì ta một mực tra ra chuyện tình mười lăm năm trước ở Nhạn Đãng
sơn. Thế nhân đều nói Phượng Tà thua ở trong tay Mộ Dung Thái, hừ, phụ
thân ta lại là như vậy sao, Mộ Dung Thái sao có thể so sánh với cha ta.”
Lúc nói chuyện, Phượng Thương áy náy nhìn Mộ Dung Thất Thất
một cái, bởi vì chuyện này nói với Mộ Dung Thái hình như cũng